Powered by Bravenet Bravenet Blog

Wednesday, May 13th 2009

4:37 PM

Thời sự nước Úc: Loạn giới tính và những phức tạp về luật pháp

- Hoàng Đ.Thư-

Theo nhật báo The Age hôm Thứ Hai 04/05/09 vừa qua thì Tòa Án Gia Đình trong năm 2007 đã cho phép một thiếu nữ 17 tuổi - ở tuổi vị thành niên - được quyền giải phẫu cắt bỏ nhũ hoa để cô có thể dễ dàng được chấp nhận như là một cậu thanh niên. Từ khi lên 13 tuổi thì cô gái - với bí danh Alex - đã được tòa cho phép dùng phương pháp trị liệu bằng kích thích tố (hormone medication) để ngăn cản việc có kinh nguyệt cũng như ngăn cản việc nhũ hoa phát triển. Thiếu nữ này bị chứng bệnh tâm lý tên gọi “gender identity dysphoria”, một chứng bệnh khiến cho một người sinh ra có bề ngoài của một giới tính, nhưng luôn ao ước được trở thành giới tính kia. Khi cô quay trở lại tòa để xin được án lệnh cắt bỏ nhũ hoa thay vì đợi đến khi đủ tuổi trưởng thành thì Chánh Án Trưởng (Chief Justice) của Tòa Án Gia Đình, bà Diana Bryant, đã phán quyết, cô nên được quyền giải phẫu ngay lúc ấy vì đấy là việc tốt nhất cho cô.

Giải thích cho quyết định của mình, Chánh án Diana Bryant tuyên bố: “Câu hỏi duy nhất là liệu anh ta (Alex) sẽ giải phẫu ở tuổi 17 hay ở tuổi 18? Nếu đợi đến tuổi 18, anh ta sẽ không cần xin phép của ai cả. Và vì thế, vấn đề là có thể nào anh ta thay đổi ý kiến trong thời gian từ 17 đến 18 tuổi hay không và liệu chuyện giải phẫu này có phải là chuyện tốt nhất cho quyền lợi của anh ta hay không? Và bằng chứng cho thấy chuyện này là chuyện tốt nhất cho quyền lợi của anh ta. Và vì thế tôi đưa ra phán quyết ấy.”

Tuy nhiên, chuyên gia về đạo đức nghề nghiệp (ethicist), ông Nick Tonti-Filippini cho biết giới y khoa chính mạch không hề thừa nhận việc dùng kích thích tố trị liệu cùng với giải phẫu như một sự trị liệu đúng đắn cho bệnh “gender dysphoria” (LND: xin tạm dịch là loạn giới tính). Ông cho biết chứng loạn giới tính là một bệnh tâm lý theo như định nghĩa về bệnh tâm thần (psychosis) chiếu theo y học Hoa Kỳ bởi vì “nó là một sự tin tưởng không phù hợp với thực tại”. Ông nói thêm: “Chuyện mà người ta cố làm trong trường hợp này là tạo ra một thực tại sinh học để phù hợp với niềm tin sai lạc về tinh thần”.

Sau đây, xin mời qúy độc giả theo dõi bản lược dịch bài viết của nữ ký giả Karen Kissane, tựa đề “Young People, Big Decisions” - Những Quyết Định Quá Lớn Lao Cho Những Người Quá Trẻ
”.

*

Những người ở tuổi vị thành niên cương quyết đòi quyền tự quyết định về cơ thể của họ đã tạo nên nhiều khó khăn đặc biệt cho tòa án.

Khi đến tuổi 13 thì cô gái được biết đến với bí danh “Alex” đã mặc tã khi đến trường để tránh việc phải dùng nhà cầu dành cho nữ sinh. Cô đã được thu nhận vào đội cricket nam của trường. Trong một cuộc cắm trại do nhà trường tổ chức thì cô thi kéo tay kiểu da đỏ (Indian arm-wrestle) với tất cả mấy cậu nam sinh và hạ gục tất cả mọi đối thủ.

Trong vài năm đầu tiên của cuộc đời cô, Alex nghĩ rằng mình là một đứa con trai. Vào thời điểm ấy cô nghĩ rằng toàn thế giới này đều chỉ có đàn ông mà thôi và khi khám phá rằng sự thật không như cô tưởng thì cô trở nên bực bội sầu não vô cùng.

Cô luôn có cảm tưởng bị mẹ mình chối bỏ, khước từ và lúc nào cũng thân mật với cha cô hơn. Cha cô thậm chí còn dạy cho cô cách đứng đái như con trai nữa. Khi còn là một đứa bé con thì cô tưởng tượng sẽ có ngày cô mọc dương vật. Cô không thèm chơi búp bê mà chỉ mê xe tăng và dao kiếm.

Thế nhưng, khi cô lên 5 tuổi thì cha cô đột ngột qua đời vì bị tai biến mạch máu não. Chuyện này khiến cô bị khủng hoảng và đau khổ vô tận. Mẹ cô tái giá. Cha dượng cô mang cả hai mẹ con từ một quốc gia mà ngôn ngữ chính không phải là tiếng Anh, theo ông sang định cư ở Úc. Ông này sau đó đã khước từ cô.

Khi Alex lên 10 tuổi thì mẹ cô cho giới thẩm quyền về an sinh xã hội ở Úc biết rằng bà không muốn nhìn thấy mặt đứa con gái này thêm một lần nào nữa và muốn nó vĩnh viễn cút ra khỏi cuộc đời của bà. Bà cho biết Alex đã hăm dọa sẽ giết mấy đứa em cùng mẹ khác cha của cô và bà e ngại rằng con gái bà là “đồ đệ của quỷ”.

Khi Alex ra trước Tòa Gia Đình năm cô lên 12 tuổi thì cô đã có một sự kinh tởm gớm ghiếc tột cùng về hình hài phụ nữ của mình, cộng thêm một sự phẫn nộ cùng cực với Thượng Đế vì đã khiến cho cô bị nhốt vào một thân thể như vậy. Cô cũng bị kinh hoàng tột độ vì biết rằng khi kinh nguyệt xảy ra và nhũ hoa bắt đầu nẩy nở thì đấy sẽ là những bằng chứng bạo tàn rằng cô không phải một nam nhi như niềm tin mãnh liệt mà cô luôn có, là mình lẽ ra phải là một đứa con trai.

Cô đe dọa sẽ tự vẫn nếu cô không được trợ giúp để trở thành một đứa con trai. Năm 2004, Tòa Án Gia Đình ra lệnh cho phép Alex được dùng thuốc có kích thích tố để ngăn cản sự phát triển của cô như một phụ nữ từ năm cô lên 13 tuổi. Đến cuối năm 2007 thì Tòa Án Gia Đình cho phép Alex được quyền giải phẫu cắt bỏ nhũ hoa.

Có rất nhiều vấn đề phức tạp xoay quanh cô bé mồ côi bị mất quê hương, mất cha, mất mẹ và mất cả ý thức về bản ngã của mình.

Những vấn đề này bao gồm sự xung đột giữa quyền của một đứa bé và những chuyện tốt nhất cho quyền lợi của nó (rights of a child versus the child's best interests). Tuổi nào là tuổi mà một người vị thành niên có thể được xem là đủ trưởng thành để có thể đi đến một quyết định có ý nghĩa về những chọn lựa y lý nghiêm trọng, và đạo đức nghề nghiệp trong việc làm suy giảm sự khủng hoảng tâm thân bằng cách dùng dao kéo mổ xẻ những phần thân thể lành mạnh của mình?

Các bác sĩ phân tâm chẩn đoán Alex mắc chứng “loạn giới tính”. Những người bị chứng bệnh này tin rằng thân thể nam hoặc nữ của họ hoàn toàn sai lầm, không phù hợp với giới tính thực thụ của họ. Họ có một cơ thể hoàn toàn bình thường nhưng lại có một ao ước to lớn phủ trùm suốt cả cuộc đời họ để được sống như người khác giới tính với giới tính họ đang có.

Trong một vụ xét xử năm 2001 về sự hữu hiệu của một cuộc hôn nhân của một người cải giống (transexual), Tối Cao Pháp Viện Úc đã chấp nhận bằng chứng y học rằng chứng bệnh này có thể có nguyên nhân sinh học. Tòa đã tuyên phán rằng một người cải giống “được sanh ra với một bộ não vốn thừa nhận rằng chính ông ta hoặc bà ta là thành viên của giới tính (kia)”.

Thế nhưng, tòa cũng tuyên phán rằng sự phát triển chân tướng tính dục (sexual identity) là một quá trình có nhiều giai đoạn vốn bị ảnh hưởng của xã hội và văn hóa.

Với Alex, hai bác sĩ tâm thần đã nhấn mạnh cả một quá trình liên quan đến trạng thái tình cảm và tâm hồn của cô. Trong phán quyết của tòa năm 2004 có ghi nhận lời nhận xét của “bác sĩ J” rằng “chuyện Alex tự xem mình là nam giới nên được tái duyệt dựa trên sự đau buồn chưa chấm dứt về việc mất đi người cha của cô cũng như mối quan hệ đầy dẫy sự xung khắc với mẹ cô”.

“Bác sĩ N” nhận định rằng “việc Alex xác định mình thuộc giới tính khác có vẻ như bắt nguồn từ một mối quan hệ mật thiết với cha cô vốn đã được lý tưởng hóa, cộng thêm với sự ruồng rẫy bỏ rơi của mẹ cô và ước muốn của cha cô muốn cô là một đứa con trai.. Việc cô muốn trở thành nam nhân này đã cùng một lúc biểu hiện sự căm giận mà cô dành cho mẹ cô và gìn giữ sự thân cận với người cha đã quá cố của cô”.

Cho dù nguyên nhân của tình trạng tâm thần của Alex có là gì đi nữa thì tất cả các chuyên gia đã từng ra làm chứng trong phiên tòa đầu tiên năm 2004 đều đồng ý rằng những sự cố vấn tâm thần đều không thể nào thay đổi được hình tượng mà cô đã tự nghĩ về mình hoặc những vấn nạn về phong thái hành xử của cô.

Ông Alaistair Nicholson, lúc bấy giờ là chánh án trưởng của Tòa Án Gia Đình, đã phán quyết rằng, nếu không được phép dùng kích thích tố để trị liệu thì Alex có nguy cơ bị trầm thống và tự đả thương, thêm vào đó, trong suốt thời gian ở tuổi niên thiếu cô sẽ không bao giờ cảm thấy thoải mái với cơ thể của mình cũng như ấn tượng về chính bản thân mình.

“Brodie” một cô gái khác mà tòa án đã cho phép khởi sự dùng kích thích tố và cho phép thay đổi căn cước thành nam giới, cũng xuất thân từ một gia đình không được êm ấm.

Cha của em dọn sang tiểu bang khác và ít khi gặp mặt con. Mẹ của em vẫn còn cay đắng về chuyện mà bà cho là sự ruồng rẫy bỏ rơi gia đình của người bạn đời và thường xuyên chia xẻ sự phẫn nộ uất ức của bà với hai chị em Brodie. Cả ba mẹ con đều quy trách nhiệm cho người đàn ông đã hủy diệt đời sống của họ.

Trong phán quyết về Brodie thì vị chánh án chủ tọa có nhắc rằng mẹ của Brodie “có một giai đoạn đã có quan ngại về việc mà bà ta miêu tả như “sự háo hức” và “nhiệt tâm quá mức” (overzealous) của những bác sĩ mà bà nghĩ rằng đang muốn dùng trường hợp con của bà như một “trường hợp thử nghiệm”. Tuy nhiên, sau đó bà đã nói tiếp rằng đối với tôi thì đấy là con tôi”.

Mẹ của Brodie ủng hộ lá đơn của đứa con gái 12 tuổi xin được trị liệu bằng kích thích tố nhưng cha của em thì không. Ông gởi cho em một lời nhắn bằng SMS qua điện thoại về một cuộc viếng thăm đã được định sẵn trước đó rằng “Ba chỉ muốn một đứa con gái bé bỏng lên đây chứ không phải một đứa con gái tự cho mình là con trai... Con là một đứa con gái hư hỏng quái quỷ không có trái tim”.

Từ đó, đưa đến nhiều câu hỏi về những trường hợp này: Tòa Án Gia đình có bao giờ được yêu cầu cho phép một cuộc trị liệu chuyển giới tính cho một đứa trẻ từ một gia đình êm ấm lành lặn, đầy ắm tình thương, một đứa trẻ không hề trải qua một sự ruồng rẫy, bỏ rơi hay bạo hành hay không? Thật ra thì người ta đang muốn chữa lành hay điều trị cái gì trong những trường hợp trên?

Ông John Tobin, giảng nghiệm viên thâm niên về luật của đại học Melbourne là một nhà chuyên khoa về nhi quyền (quyền của trẻ em). Ông cho biết tòa án ở Úc cũng như ở ngoại quốc ngày càng chấp nhận rằng trẻ em nên được quyền có tiếng nói về những quyết định lớn lao về cuộc đời của chúng. Ông nói: “Trong một vài vấn đề thì nhà cầm quyền sẽ không thể có một quyết định đúng đắn và phải tuân theo sự hiểu biết của một đứa trẻ về chính bản thân nó”.

Ông tin rằng “xã hội của chúng ta phải thừa nhận rằng chúng có thể đi đến những quyết định mà người lớn chúng ta không phải lúc nào cũng đồng ý”.

Câu hỏi được đặt ra là khi nào thì một đứa trẻ có thể có khả năng để đi đến một quyết định chín chắn, đầy đủ suy xét về vấn đề này?

Ông Tobin cho biết tòa án không thể nào tháo gỡ, xóa bỏ được những hoàn cảnh trong quá khứ vốn dĩ góp phần vào việc đưa đến vấn nạn hiện nay. Ông nói: “Chúng ta có thể nào nói với Alex rằng, Em không thể nào đi đến một quyết định đúng đắn được chỉ vì gia cảnh của em không được êm ấm, tốt lành đầy đủ sự yểm trợ như gia đình tôi, hay không?”

Nhưng chuyên gia về đạo đức chức nghiệp y học, ông Nick Tonti-Filippini, thì lên tiếng cảnh cáo rằng đối với những người như Alex có thể sẽ có nhiều hậu quả nghiêm trọng. Ông nói: “Những người cải giống thường có tỷ lệ tự vẫn cao gấp 20 lần tỷ lệ trung bình. Họ có rất nhiều nguy cơ sẽ tự hủy. Họ cũng có tỷ lệ thất nghiệp rất cao nữa”.

Ông cho biết khoa học vẫn không thừa nhận chứng loạn giới tính - gender identity dysphoria - có nguyên nhân sinh học. Ông nói: “Nếu xét về mặt gen thì có vẻ như không có sự khác biệt gì cả”.

Ông Tonti-Filippini cũng nói thêm rằng vì nó là chứng bệnh tâm thần nên có thể nguyên nhân xuất phát từ môi trường chung quanh.

Ông cũng cảnh cáo rằng không có cách nào, nhân loại có thể nghiên cứu về sự hữu hiệu của việc trị liệu bằng cách cải giống so với việc trị liệu không cải giống cả. Và điều này có nghĩa là tòa án dựa vào những tài liệu y học rất giới hạn để đưa ra phán quyết. Theo quan điểm của ông thì “Những cuộc giải phẫu cải giống chỉ là một hình thức cắt thẻo mang tính phá hủy gây tật nguyền cho cơ thể mà thôi"



 

0 ý Kiến.

There are no comments to this entry.

Post New Comment

This Blog owner requires you to have a Bravenet Blog account in order to post to this entry. If you have a Blog account, enter your username and password below.
No Smilies More Smilies »
Please type the letters you see