
Trang Thời Sự Úc Châu
-Hoàng Đ.Thư-
Hầu như không một người dân Úc nào không từng nghe đến Jim's Mowing, hay Jim's Antennas, hoặc Jim's Windscreensû. Tất cả những cái tên nói trên là những thương hiệu hết sức thành công mà chủ nhân là ông Jim Penman, một nhà triệu phú từ tay trắng đã tạo nên sự nghiệp vài trăm triệu, và được xem như một trong những doanh nhân thành công nhất nước Úc, với thương hiệu của ông đứng hàng thứ nhì trong những thương hiệu được người ta mua lại để hoạt động, chỉ sau Australia Post. Thế nhưng, bây giờ ông đang có nguy cơ bị mất tất cả. Để tìm hiểu lý do về sự thành công vượt bực, cũng như về nguy cơ trắng tay của ông hiện nay, xin mời qúy độc giả theo dõi bản lược dịch bài báo tựa đề “Cutting Jim down to size” của nữ ký giả Mary-Anne Toy, được đăng tải trên nhật báo The Sydney Morning Herald ngày 24/10/09 vừa qua.
*
Ông Jim Penman, sáng lập viên và chủ nhân của thương hiệu rất phổ biến. Rất nhiều người mua quyền sử dụng Jim's Mowing, thừa nhận là ông có thể rất tàn nhẫn. Thế nhưng người đàn ông 57 tuổi vốn đã từng biến nghề cắt cỏ mướn của mình thành một thương hiệu đa quốc gia trị giá $300 triệu Úc Kim trong 27 lãnh vực khác nhau lại cẩn thận nuôi dưởng, chau chuốt cho một hình ảnh khác hẳn của ông: bậc thầy bán thương hiệu (franchising guru) lúc nào cũng xem trọng tuyệt đối quyền lợi của 2,900 người mua thương hiệu (franchisee) của ông trong 27 lãnh vực khác nhau, từ Jim's Antennas (lắp ráp ăng ten truyền hình) cho đến Jim's Windscreens (thay kiếng chắn gió xe hơi).
Thế nhưng, hiện nay trong vương quốc Jim's Group của ông khó khăn đang dần ló dạng. Vài chục người mua thương hiệu chính (master franchisors- MF), những người đã leo nấc thang quyền thế trong công ty của ông qua việc mua quyền bán thương hiệu cho cả vùng (regional and divisional franchises), đang nổi loạn. Các MF là những người thực sự phát triển thương hiệu, thu hút thêm người mua thương hiệu lẻ (franchisee) và yểm trợ từng cá nhân các chủ thương hiệu lẻ. Một số không rõ bao nhiêu người trong số 216 MF này đã quá bực mình chán nản với việc mà họ cho là phong cách quản lý tham lam, thất thường, bạ đâu làm đấy và đầy tính lợi dụng của ông Penman đang cố tìm cách buộc ông phải rời khỏi công ty của chính ông qua một cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm và có thể là một đơn kiện tập thể (class action) nữa.
Họ nói rằng cái hình ảnh công cộng của ông như một người thật khiêm tốn, với lối sống bình dị thật ra chỉ là một cái mặt nạ che giấu cho một gã mắc tính hoang tưởng độc tài (megalomaniac) mà sự kềm chế công ty Jim's Group của y đang làm thiệt hại cho thương nghiệp của họ.
Tuy đây không phải là lần đầu tiên mà ông Penman phải đối phó với một cuộc nổi loạn như thế, nhưng ông thừa nhận rằng nó là cuộc khủng hoảng trầm trọng nhất ông từng phải đương đầu.
Trong năm 1999, các người mua thương hiệu Jim's Dog Wash (tắm chó) giận dữ bực mình về hầu hết mọi chuyện, kể cả những chiếc xe kéo trang bị đồ nghề tắm chó được thiết kế thật tệ hại, đầy lỗi lầm, thường xuyên bị hư hỏng và quá nặng để có thể được kéo bằng đa số những chiếc xe bình thường. Thêm vào đó là việc gia tăng lệ phí và nhiều sự thay đổi quy luật cùng với những lầm lỗi khi gởi hóa đơn đòi tiền lệ phí hàng năm và việc liên tục làm ngơ không sửa lại những hóa đơn này.
Tháng Tư năm 1999, ông Penman cho phóng viên của nhật báo The Age biết ông suýt đánh mất quyền kiểm soát đế quốc của ông vì sự khủng hoảng tài chánh bắt nguồn từ những người mua thương hiệu rồi sau đó không được hài lòng.
Cuộc nổi loạn ấy rồi cũng được dàn xếp êm xuôi và thương hiệu Jim's Dogwash vẫn tiếp tục là một phân bộ của công ty, một trong số 27 thương hiệu thuộc về Jim's Group, với số thu nhậu trước khi trừ thuế hàng năm là $300 triệu Úc Kim. Có ít nhất 16 thương hiệu khác (được biết đến với danh từ “phân bộ”- division) đã thất bại, kể cả diệt trừ chuột gián và sâu bọ (pest control), lắp máy báo động an ninh, sửa khóa và dọn nhà.
Trong tuần qua, khi lên án vụ biểu quyết hạ bệ là một việc “kỳ cục đến buồn cười” (ridiculous) ông Penman cho đài phát thanh địa phương biết rằng ông đang dự định phát triển thêm nữa và thực sự muốn tạo thêm nhiều phân bộ kể cả “diệt gián và sâu bọ (pest control), lắp máy báo động an ninh, sửa khóa, gắn kiếng và dọn nhà”. Một MF đang có nhiều tranh tụng trước tòa với ông Penman cho biết: “Phải có người nhắc cho ông ta biết rằng những thương hiệu này, và nhiều thứ khác nữa, đã từng được thử qua và đã thất bại khiến cho nhiều người bị mất nhiều tiền, nhưng trong số người bị mất tiền đó không có Jim”.
Năm 2005, các MF cũng nổi loạn nữa, và ông Penman bị buộc lòng phải đối phó bằng cách tổ chức một cuộc trưng cầu ý kiến. Ông đắc thắng trong kỳ bỏ phiếu ấy. Cuộc nổi loạn năm 2005 bắt nguồn từ những khó khăn hành chánh tại tổng công ty mà ông Penman cho biết bây giờ đã được sửa đổi.
Cuộc nổi loạn lần này khởi sự từ hai vấn đề: việc gia tăng lệ phí quá cao mà ông Penman đã đơn thân độc mã đề ra cách đây vài tuần và việc liên tục thay đổi sổ hướng dẫn hoạt động (operating manual) của công ty Jim's Group mà các MF cho là thay đổi hợp đồng của họ mà không có sự thỏa thuận của họ.
Ông Penman bây giờ đã nhượng bộ về việc gia tăng lệ phí và thú nhận rằng ông đã đơn phương đưa ra sự gia tăng này và qua đó vi phạm quy luật do chính ông đặt ra là những thay đổi như thế phải được chuyển giao cho một hội đồng cố vấn (vốn được bầu lên) nghiên cứu rồi sau đó đưa ra trước toàn thể các MF để họ biểu quyết. Ông cho biết ông làm thế vì ông không nghĩ rằng nó sẽ tạo sự tranh cãi. Mô hình lệ phí mới này khiến cho lệ phí tối thiểu của các MF gia tăng lên gấp đôi. Các MF vì thế sôi máu. Đối với nhiều người đây là giọt nước làm tràn ly.
Các MF bất mãn với ông Penman, đã tổ chức một cuộc đầu phiếu cho tất cả các MF để xác định xem họ có còn yểm trợ ông Penman hay không, và nếu không thì họ có yểm trợ một vụ kiện tập thể chống lại ông hay không. Cuộc đầu phiếu được một công ty đặt ở Hoa Kỳ chuyên tổ chức bầu cử trên mạng để bảo đảm nó có thể được kiểm chứng dễ dàng. Tất cả các MF đều nhận được một điện thư có chứa giòng liên kết tới mạng, và mỗi email đều có một mật số đặc biệt để ghi nhận lá phiếu của họ.
Ông Penman cũng đang bị kiện đòi bồi thường hơn $1 triệu Úc Kim bởi một cựu MF người Anh là ông Paul Carr. Ông Carr tuyên bố rằng ông đã bị ông Penman “chơi bẩn” và quyền kiểm soát Jim's Mowing UK của ông bị truất bỏ một cách phi pháp. Ông đang chuẩn bị để kiện ông Penman cùng với người phụ tá của ông Penman là Phil Maunder và ông Richard Harrison- người mà cho đến gần đây là kẻ hùn hạp với ông Carr để mua thương hiệu chính ở Anh- lên Tối Cao Pháp Viện Anh với tội âm mưu lường gạt. Ông Penman tuyên bố là những người mua thương hiệu lẻ không hài lòng với ông Carr và chính họ đã biểu quyết đẩy văng ông Carr nhưng ông Carr tuyên bố ngược lại rằng vụ biểu quyết ấy không hề xảy ra.
Ở Úc hiện đang có 3 vụ kiện ông Penman, hoặc Jim's Group. Một ở tòa Thượng Thẩm Brisbane, một ở tòa Trung Thẩm Brisbane (District court) và ở tòa Sơ Thẩm Victoria (County Court). Ngoài ra, còn một số vụ việc khác đang chờ ngày xét xử (pending cases).
Một MF đang kiện cáo- và như phần đông những người chỉ trích ông Penman, từ chối không công khai nêu tên mình vì e ngại sẽ làm ảnh hưởng đến phần thương vụ của họ hoặc sợ kiện cáo- cho biết ông Penman lúc nào cũng nhanh nhẩu trong việc đe dọa sẽ chấm dứt hợp đồng của bất kỳ một MF nào mà ông ta cho rằng không tuân thủ theo đúng quy luật. Tuy nhiên, họ cho biết vấn đề là ông Penman luôn thay đổi quy luật và không bao giờ cung cấp sự yểm trợ giúp đỡ mà ông ta hứa hẹn.
Rất nhiều người mua thương hiệu lẻ và MF đã chi ra hàng chục ngàn Úc Kim mỗi người để thuê luật sư kiện cáo khi ông Penman thu hồi quyền sử dụng thương hiệu của họ mà không bồi thường gì cả.
Một trang web Jim... The Truth, do một người nặc danh điều hành với danh xưng Bà Jimbo (Mrs Jimbo) có nhiều thí dụ về những phương cách làm việc được cho là thiếu lương tâm và thất thường, bạ đâu làm đấy của ông Penam. Ông Penman đe dọa sẽ kiện trang mạng này và đã khiến cho nó phải ngưng hoạt động nhiều lần. Trên trang cũng có một phần được gọi là “Cách Nói Của Jim” (Jim Speak) để nhắc đến phong cách trả lời đầy tính duy ngã (solipsistic responses) của ông khi gặp những câu hỏi khó khăn.
Những người hậu thuẫn cho cuộc biểu quyết- như Mrs Jimbo- tuyên bố rằng có 89% MF muốn đẩy ông Penman ra khỏi công ty và có 81% hậu thuẫn cho một vụ kiện tập thể về việc vi phạm hợp đồng. Tuy nhiên, sự giấu tên tuổi của những người tổ chức cuộc biểu quyết, cũng như sự từ chối không tiết lộ cho biết bao nhiêu MF đã bỏ phiếu, đã khiến cho lý luận và sự khả tín của họ có phần bị giảm thiểu. ị Tr.63
Tiếp theo trang 11
Ông Penman cho biết “có lẽ” chỉ có 9 MF chống đối lại ông. Tuy nhiên, ông cũng thừa nhận rằng có thể có 1/3 tổng số MF không được hài lòng với ông.
Ông Carr, từ Luân đôn, cho biết con số những người đã bỏ phiếu chống ông Penman thực ra nhiều hơn thế. Những người tổ chức cuộc đầu phiếu đã triển hạn ngày khóa sổ cho đến 12g00 sáng thứ Bảy vừa qua và đã hứa hẹn sẽ công bố con số rõ rệt trong thời gian gần.
Trong một cuộc phỏng vấn với mục Business Day của báo Sydney Morning Herald trong tuần qua, ông Penman thú nhận ông có thể đã thúc đẩy những MF của ông “hơi mạnh tay một chút”, nhưng ông cho rằng ông truy đuổi thẳng tay những người mà ông nghĩ rằng đã không chăm sóc những người mua thương hiệu lẻ một cách đúng đắn.
Ông cho biết việc gia tăng lệ phí là phương cách để ông buộc những MF của ông phải hoạt động tốt hơn. Ông nói: “Cái ý chính là để làm áp lực khiến người ta phải làm việc cật lực hơn cho thương nghiệp của họ”.
Hiện nay thì ông đã tạm thu hồi lệ phí mới này và cho biết ông sẽ đạo đạt nó đến ủy ban cố vấn, vốn sẽ nhóm họp trong ba tuần nữa. Ông cũng hưá hẹn sẽ “nhẹ tay hơn” với các MF vốn đã than phiền rằng sự thay đổi thường xuyên do ông đề ra cùng với những đòi hỏi liên tục của ông không giúp gì cho những người mua thương hiệu lẻ nhưng ngược lại buộc họ phải tốn nhiều thời giờ của họ vào việc tranh cãi với tổng hành dinh. Ông nói: “Người ta cảm thấy bị áp lực rất nhiều vì tôi là một người thiết tha với việc yểm trợ các người mua thương hiệu lẻ”.
Vấn đề vốn sẽ là căn bản của một vụ kiện tập thể chống lại ông Penman là việc ông đã thay đổi quá nhiều lần cuốn sổ hướng dẫn hoạt động mà không tuân thủ theo đúng phương pháp quy định. Những người chỉ trích ông cho biết là chiếu theo hợp đồng của họ thì ông Penman phải gởi những đề nghị thay đổi này đến tất cả mọi MF và cho phép họ có 30 ngày để chấp nhận hoặc khước từ sự thay đổi ấy. Tuy nhiên, ông đã đơn phương đưa ra nhiều lần thay đổi rồi sau đó đe dọa sẽ chấm dứt hoặc ghi nhận sự vi phạm hợp đồng nếu những MF này không tuân thủ theo các sự thay đổi ấy.
Vì thế, các MF này chỉ có hai sự chọn lựa: chấp nhận thư cảnh cáo vi phạm hợp đồng và tuân thủ hoặc kiện tụng trước tòa để ngăn cản không cho ông Penman xé bỏ hợp đồng của họ. Một người MF đã từng bị đặt vào trường hợp này nói: “Ông ta biết rằng đa số không đủ tài chánh để có thể khởi đơn tố tụng hầu bảo vệ những điều kiện nguyên thủy trong hợp đồng của họ và ông ta tận dụng điều này tối đa”.
Ông Penman cũng cho biết rằng bản tin trên mục Business Day của tờ Sydney Morning Herald hôm thứ Ba 20/10 vừa qua có sự sai lầm khi cho rằng quy luật của Jim's Group cho phép các MF có quyền bỏ phiếu trục xuất ông ra khỏi công ty (cùng một phong cách với việc các người mua thương hiệu lẻ có thể bỏ phiếu trục xuất một MF nếu họ không hài lòng với người MF ấy).
Tuy nhiên, trên trang mạng của Jim's Group, dưới tiêu đề “Nét đặc thù của Jim” (Jim's Ethos) có ghi rõ: “Những người MF có thể bỏ phiếu trục xuất những trung tâm hành chánh hoặc phân bộ của họ nếu họ không hài lòng với dịch vụ mà họ được cung cấp”. Jim's Group chỉ có một trung tâm hành chánh độc nhất- tổng hành dinh bề thế ở Mooroolbark gần nhà của ông Penman. Bây giờ ông lại tuyên bố ông không thể nào bị bỏ phiếu trục xuất. Ông nói: “Cách duy nhất mà tôi có thể bị ép buộc đẩy ra là nếu tôi tự động chọn sự ra đi mà thôi”.
Và theo như những người chỉ trích ông thì đấy là một thí dụ thật điển hình về “Cách Nói Của Jim”. Ông đã từng nói rằng nếu đại đa số MF muốn ông ra đi thì ông sẽ nghĩ đến chuyện bán công ty. Ông cũng từng nói một cách mơ hồ về việc tự tổ chức một cuộc trưng cầu ý kiến nhưng lại nói rằng ông sẽ không làm chuyện ấy cho đến khi vụ khủng hoảng kỳ này được giải quyết rốt ráo.
Ông Penman vững tin ông được sự hậu thuẫn của đại đa số MF. Ông nói: “Tôi không muốn có một cuộc bỏ phiếu ngay bây giờ vì nhiều lý do khác nhau, và một khi cơn bão này qua đi thì tôi sẽ tổ chức một cuộc trưng cầu ý kiến nếu họ muốn”.
Trong những trang đầu tiên của quyển hồi ký do ông tự phát hành, tựa đề “Bán Bằng Cách Không Bán” (Selling by Not Selling), ông thuật lại chuyện một người đàn ông trẻ mua một thương hiệu cắt cỏ của ông ở vùng Geelong rồi sau đó bị thất bại. Ông viết: “Nhiều năm sau đó anh ta chở ba đứa con trai lao xuống đập nước khiến chúng bị chết đuối dẫn đến việc anh ta bị kết tội sát nhân”. Người mà ông nhắc đến là Robert Farquharson, vốn đã bị kết tội giết ba đứa con trai của ông.
Trong quyển hồi ký, ông Penman viết: “Chuyện khiến tôi mất ngủ nhiều đêm là không biết sự thất bại trong thương nghiệp của anh đóng góp bao nhiêu phần vào bi kịch đã xảy ra”.
Hai vợ chồng ông James và bà Heather Ivers, cựu MF đã bị mất hết nhà cửa, thương nghiệp và 8 năm trong đời họ để chiến đấu chống lại ông Penman cho đến khi họ ngã quỵ năm ngoái vì không chịu nổi lệ phí luật sư, phẫn nộ đến nghẹn lời vì mẩu chuyện nói trên.
Kinh nghiệm của họ với Jim's Group đã khiến cho ông James trở nên một kẻ muốn tự vẫn nhiều lần và chỉ có bây giờ thì họ mới bắt đầu tái dựng lại được cuộc đời của họ. Đối với hai vợ chồng họ thì cái ý tưởng, ông Penman bị dày xéo, dằn vặt với lương tâm tội lỗi về chuyện, một thương ngiệp thất bại khiến người cha phải giết ba đứa con, là một chuyện giả tạo rỗng tuếch.
Năm 2000, hai vợ chồng ông Ivers thành lập Anti-Shock, một tiểu thương nghiệp chuyên thử an toàn của các món đồ nghề bằng điện rồi dán nhãn an toàn cho chúng ở khu vực Albury/ Wodonga để đáp ứng với đạo luật mới được áp dụng lúc ấy về về an toàn nơi làm việc. Họ bắt đầu bán thương hiệu trong vòng địa phương rồi sau đó, khi muốn khai triển ra thêm một cấp nữa thì họ tìm đến “vị thánh sống” về bán thương hiệu là ông Jim Penman.
Hai vợ chồng nhà Ivers tham gia vào Jim's Group và thương hiệu “Jim's Test and Tag” (Thử nghiệm và dán nhãn) bắt đầu xuất hiện năm 2003. Trong vòng ba năm sau đó thì số người mua thương hiệu lẻ lên đến 33, mặc dầu hai vợ chồng ông Ivers cảm thấy thất vọng với sự yểm trợ và phục vụ của Jim's Group vì họ cho là nó thua kém hệ thống mà hai vợ chồng đặt ra.
Đến tháng 1/2006 thì hai vợ chồng họ tìm đến ông Penman với kế hoạch tam niên kế đến của họ, một kế hoạch mà ông Penman dường như rất hài lòng. Sáu tháng sau, vào tháng 6/2006 thì ông Penman gởi cho hai vợ chồng ông Ivers một lá thư thông báo cho biết trước hai tuần là ông sẽ chấm dứt hợp đồng của họ. Hai vợ chồng họ đã không đọc kỹ những tiểu tiết trong hợp đồng. Họ nhận $80,000 Úc Kim từ việc phát mãi phân bộ của họ cho một người mua thương hiệu khác. Đúng ra thì phân bộ được bán với giá $100,000 nhưng ông Penman vẫn lấy 20% giá bán như thường lệ.
Kế toán gia của ông bà Ivers ở Bairnsdale, ông Ken White, cho biết thân chủ của ông bị đá văng ra khỏi thương nghiệp mà họ bỏ nhiều năm và vài trăm ngàn Úc Kim để gầy dựng và phát triển mà không hề được tính đến cái vốn đầu óc, tâm trí (intellectual capital), uy tín (goodwill) và hệ thống hoạt động mà họ đã tạo dựng nên.
Ông White muốn hai vợ chồng họ phải làm um sùm chuyện này trước công luận, thế nhưng vào thời điểm ấy thì họ đang ở trong tiến trình kiện tụng ông Penman và luật sư của họ khuyên họ không nên làm thế. Họ bỏ ra $80,000 cho lệ phí luật pháp trước khi quyết định vào khoảng cuối năm ngoái là họ không nên liều lĩnh mang ông Penman ra tòa và có cơ hội mất tất cả.
Ông Penman cho biết phần lớn các chủ thương hiệu cấp tỉnh lẻ không có đủ tài cán để điều hành cả một phân bộ trên toàn quốc và “sự thực đau lòng là Jame và Heather rất bất lực”.
Ông cho biết tất cả các người mua thương hiệu mà ông từng tiếp chuyện đều không hài lòng với hai ông bà Ivers và hai vợ chồng họ liên tục được cố vấn và bị cảnh cáo rằng họ phải cải thiện. Ông Penman cũng cho biết rằng họ đã nhận được gần $1 triệu Úc Kim từ việc bán thương hiệu cho những người mua thương hiệu lẻ và nhận lệ phí thường niên. Ông nói: “Tôi thấy tội nghiệp họ, nhưng quyền lợi của người mua thương hiệu lẻ trong hệ thống của chúng tôi phải là ưu tiên một. Hệ thống của chúng tôi buộc những người MF phải có trách nhiệm, và vì thế, chắc chắn sẽ không được nhiều người ưa thích, thế nhưng, những người mua thương hiệu lẻ bao giờ cũng là ưu tiên một”.
Hai vợ chồng ông Ivers đã gầy dựng lại thương nghiệp của họ, Trusafe Test & Tag, và họ quyết định công khai thuật lại câu chuyện của họ sau khi đọc được tin tức về nỗ lực của những người MF chán nản bực dọc muốn buộc ông Penman phải có trách nhiệm. Bà Heather Ivers nói: “Một vài người đã làm giầu và kiếm được thật nhiều tiền từ Jim's Group. Một vài nguười hết sức hạnh phúc. Nhiều người khác đã bị đốn ngã thật thê thảm và rủi ro thay, chúng tôi nằm trong số người ấy. Khi chúng tôi tiếp tục nghe được nhiều câu chuyện về những người đã bị cướp đoạt trắng trợn bằng phương pháp tương tự về những hợp đồng thương nghiệp tương tự thì bây giờ chúng tôi nghĩ là đã đến lúc chúng tôi phải chia xẻ câu chuyện của chúng tôi, về những việc đã xảy đến với chúng tôi và hy vọng rằng tất cả mọi người trong quá khứ đã từng bị gặp phải chuyện làm ăn không hợp lý với Jim, cũng như những người hiện đang vướng mắc sẽ cùng nhau đoàn kết lại để ngăn chận cái gã làm ăn táng tận lương tâm, vô luân này không để hắn tiếp tục hủy diệt thương nghiệp và cuộc sống của người ta nữa”.
Ông Neil Walsh là kẻ đã mua lại phân bộ của hai vợ chồng Ivers sau khi hợp đồng của họ bị chấm dứt. Ông cho biết ít nhất có hai người mua lại thương hiệu lẻ thời ông bà Ivers không hài lòng với cách quản lý của ông bà Ivers. Ông cũng cho biết là kể từ đó ông đã phát triển thương hiệu “Jim's Test and Tag” lên đến 110 thương nghiệp lẻ. Ông Penman cho biết phân bộ này hiện là phân bộ hoạt động tích cực nhất của Jim's Group.
Ông Walsh cho biết ông “hoàn toàn hài lòng vô cùng” với ông Penman. Ông nói: “Jim' Group quả là một thương nghiệp hết xẩy. Nếu chỉ là Neil's Test and Tag thì tôi đã không bán được một thương hiệu lẻ nào cả”.
Tổng Liên Đoàn Lao Công Úc ACTU ỦNG HỘ NGƯỜI TẦM TỴ
CANBERRA: Lãnh đạo của các nghiệp đoàn lao công ở Úc (ACTU) đã nhóm họp hôm thứ Hai 26/10 vừa qua ở Canberra và cho công bố một bản thông cáo yểm trợ người tầm tỵ, với nội dung như sau: Nước Úc có một lịch sử đáng kiêu hãnh là một quốc gia đa văn hóa bao dung, đầy từ tâm và người từ đủ mọi nơi trên thế giới đã đóng góp thật đáng kể cho sự phát triển của chúng ta. Trong vài tháng gần đây đã có sự gia tăng về con số những người phải đào thoát khỏi những biến động rối loạn trên thế giới kể cả chiến tranh ở Iraq, A Phú Hãn và Tích Lan.
Sự kiện này đã dẫn đến sự gia tăng rất nhỏ những người dùng thuyền đến Úc xin tỵ nạn. Phải công nhận rằng, con số này quả thật rất nhỏ so với số người chạy đến các quốc gia khác hoặc so với số người đến Úc bằng phi cơ rồi ở lậu quá thời gian hạn định hoặc không tuân thủ theo điều kiện trên chiếu khán của họ (overstay or breach their visa requirements).
Phong trào công đoàn kêu gọi phải có hành động quốc tế để đạt được hòa bình, đạt được một sự phát triển đồng đều và việc làm tử tế cho tất cả mọi người để chấm dứt những nguyên nhân gây ra thảm trạng tỵ nạn hiện nay; và chúng tôi tái khẳng định niềm tin mạnh mẽ của chúng tôi: Những người tầm tỵ phải được đối xử trong sự tôn trọng nhân phẩm (respect and dignity). Chúng ta không được quay lại thời điểm ô nhục trong lịch sử của nước Úc khi trẻ con bị giam giữ trong các trại tạm giam và Úc lẩn tránh trách nhiệm quốc tế của mình bằng cách lập thủ tục xét đơn tỵ nạn ở ngoài khơi (processing refugees off shore). Chúng tôi không muốn thấy sự tái lập của loại chiếu khán di trú tạm thời vô nhân đạo (inhumane temporary migration visas) khiến cho nhiều gia đình tầm tỵ phải sống bấp bênh giữa chốn u minh trong sự quên lãng suốt nhiều năm trời.
Phong trào công đoàn Úc vô cùng thất vọng trước những xảo thuật từ ngữ rỗng tuếch được sử dụng để tạo thù hằn bôi bẩn (demonise) người tầm tỵ vốn đã phải trốn chạy khỏi những hoàn cảnh hiểm nghèo ở quê hương của họ và xin nước Úc giúp đỡ bảo vệ an ninh. Việc bôi bẩn và xách động chống người tầm tỵ để thủ lợi chính trị, hoặc việc chối bỏ nhiệm vụ quốc tế của Úc đối với người tỵ nạn không phải là một việc làm vì ích lợi của quốc gia; và gây thiệt hại lớn lao cho uy tín và vị trí của nước Úc trên diễn đàn quốc tế.
Chúng tôi kêu gọi tất cả mọi phe trên chính trường Úc phải chứng tỏ bản lãnh lãnh đạo vững vàng của họ để đập tan những quan điểm nói trên và bảo đảm rằng quyền của người tỵ nạn được tôn trọng.
Trọng tâm của cuộc tranh luận về chính sách di trú không nên căn cứ vào con số rất nhỏ những người đến bằng thuyền mà phải là vai trò quyết định tương lai của dân số chúng ta và lực lượng người làm việc của chúng ta cũng như vai trò của Úc trong việc đáp ứng với những cuộc khủng hoảng nhân đạo trong khu vực. Một chương trình di trú công bằng, vĩnh viễn sẽ mang đến nhiều lợi ích cho toàn thể cộng đồng chúng ta và làm giầu thêm cho văn hóa và xã hội của chúng ta. Chương trình này cũng đóng góp một cách đáng kể vào sự phát triển của nền kinh tế quốc gia.
Công đoàn rất lo ngại về việc bóc lột lợi dụng những công nhân đến Úc với chiếu khán di dân tạm thời hoặc chiếu khán công nhân được mời (temporary migration visas or guest visas). Ở Úc, nhiều công đoàn đã chứng kiến quá nhiều những kẻ môi giới vô lương tâm cũng như những chủ nhân bất lương đã sử dụng chiếu khán di dân tạm thời để bóc lột người lao động với những chuyện gian xảo mánh mung như công nhân bị trả lương quá thấp, bị buộc phải trả tiền trọ trong khi nơi trú ngụ quá tồi tệ và bị buộc phải làm việc ở những nơi thiếu an toàn.
Các hành động nói trên chẳng những bất công mà chúng còn bào mòn đục ruỗng sự an toàn cùng với lương bổng và điều kiện làm việc của công nhân lao động Úc. Phong trào nghiệp đoàn Úc kêu gọi chính phủ phải có hành động kịp thời và hiệu quả để bảo đảm quyền lợi của người tầm tỵ và của tất cả mọi công nhân di dân được tôn trọng.
ADELAIDE: BĂNG ĐẢNG DU ĐÃNG THANH TOÁN NHAU
ADELAIDE: Cảnh sát Nam Úc đang muốn truy tìm một người vô danh có thể đang được điều trị vì một vết dao đâm sau cuộc đánh lộn gây tử vong ở Ottoway vào chiều Thứ Hai 26/10 vừa qua.
Tuy cảnh sát không tiết lộ bất kỳ một chi tiết nào về người đàn ông mà họ muốn tìm, nhưng cảnh sát cũng yêu cầu bất kỳ ai đã từng giúp đỡ trị thương tích hoặc đã thấy một người bị thương, hãy liên lạc gấp với cảnh sát, càng sớm càng tốt.
Người đàn ông bị truy nã này liên quan đến cái chết của một người đàn ông 23 tuổi cư dân của vùng ngoại ô miền Bắc. Nạn nhân bị đâm chí mạng trong một cuộc ẩu đả tại sân banh của câu lạc bộ Wingfield Sports and Social Club khoảng 4g30 chiều Thứ Hai 26/10.
Một phát ngôn nhân của dịch vụ xe cứu thương cho biết lưỡi dao có vẻ đã cắt đứt một động mạch của nạn nhân. Anh được chở vào bệnh viện cấp cứu nhưng sau đó đã chết.
Nhân viên cứu thương cũng chữa trị cho một người đàn ông khác bị thương trầm trọng ở lưng trước khi đưa ông này vào bệnh viện.
Một cậu bé 12 tuổi, nhân chứng của cuộc ẩu đả cho biết một nhóm bạn bè của cậu gồm 5 người, từ 12 đến 18 tuổi đang “ngồi chơi uống nước” trước câu lạc bộ trước khi xảy ra vụ tấn công này.
Cậu cho biết hai người đàn ông đến gần nơi họ ngồi và hỏi xin thuốc lá. Cậu kể lại: “Một thằng cầm cây dao thật lớn. Chúng tôi cho nó thuốc lá vì chúng tôi sợ nó. Nó bỏ đi.. sau đó, một đám tụi nó bước ra từ góc đường và tụi nó cầm nhiều cây gậy dã cầu và nhiều cây dao to”.
Theo nhân chứng này thì băng ấy có khoảng 8 hoặc 9 người bịt khăn đỏ lên đầu. Cậu kể rằng nạn nhân đứng lên tiến lại gần nhóm và hỏi họ làm gì. Cậu thuật lại: “Tụi nó bắt đầu đánh ảnh và đâm ảnh 3 nhát (cậu chỉ tay vào bụng) và một nhát vào cổ”.
Một cư dân gần đó cho biết ông ta gọi xe cứu thương và cảnh sát, sau khi thấy một người bị thương lảo đảo bước đến căn chung cư của ông trên đường Martin Place, đập mạnh vào cửa rồi ngã quỵ ngay trên đường lái xe vào khu chung cư, miệng la lớn cầu cứu và năn nỉ “làm ơn đừng để tụi nó giết tôi”.
TGM POWER: THÁI ĐỘ CỦA TT RUDD ĐỐI VỚI TỴ NẠN “GIỐNG HOWARD”
CANBERRA: Vị chăn chiên của của giáo phận Công Giáo ở Canberra và Goulburn, Đức Giám Mục Pat Power đã lên tiếng tấn công kế hoạch mà chính phủ Úc đã thương lượng với Nam Dương để đối phó với làn sóng người tầm tỵ chẳng khác gì Giải Pháp Thái Bình Dương của cựu thủ tướng Howard trước kia.
Ngài nói: “Đấy là trường hợp không thấy thì không cần suy nghĩ đến (out of sight, out of mind).
Giám Mục Power cho biết ngài vô cùng thất vọng với thái độ của thủ tướng Kevin Rudd và của quốc hội Úc. Ngài cho rằng trong vấn đề người tỵ nạn gốc Tamil thì dường như có một điểm quáng (blind spot) khiến không ai muốn nhìn thấy vấn đề một cách đúng đắn cả. Ngài nói: “Cái việc họ luôn nói về chuyện bảo vệ biên phòng (border protection).. theo sự suy nghĩ của tôi, chỉ làm cho người ta không chú tâm đến những người thật sự cần giúp đỡ nhiều nhất”.
Giám Mục Power cũng đặt nghi vấn về việc có phải quốc hội Úc đã đánh mất lòng từ tâm xót thương dành cho người tỵ nạn hay không. Ngài nhấn mạnh: “Chắc chắn rằng an ninh quốc gia là một vấn đề quan trọng và đấy là lý do vì sao chúng ta có một cơ cấu rõ rệt về việc xét đơn. Tuy nói như vậy, nhưng rõ rệt là chúng ta đang tìm cách quay lưng lại với những người đang cố trốn khỏi một cuộc sống bị đàn áp, ngược đãi, hành hạ, đặc biệt là ở Tích Lan”.
Tuy chỉ trích tất cả các chính trị gia Úc, nhưng Giám Mục Power lại ca ngợi riêng tổng trưởng Ngoại Giao Stephen Smith và lòng từ tâm của ông đối với vấn nạn của những người Tamil.
ĐA SỐ TẦM TỴ TỚI ÚC BẰNG PHI CƠ
CANBERRA: Mỗi ngày có ít nhất 13 người tầm tỵ đến Úc qua các phi trường. Con số này cao gấp 30 lần con số thuyền nhân được cho là đang “tràn ngập” vào lãnh hải Úc. Theo tuần báo The Sunday Telegraph hôm Chủ Nhật 25/10/09 vừa qua thì tổng cộng có 4768 “phi cơ nhân” đến Úc với chiếu khán du lịch, thương mại và những chiếu khán hợp lệ khác rồi xin tỵ nạn so với 161 người dùng ghe thuyền đến Úc trong cùng thời gian. Điều này có nghiã là hơn 96% tổng số những người nộp đơn xin tỵ nạn tại Úc là “phi cơ nhân”.
Và những “phi cơ nhân” này thường không phải là người tỵ nạn thực thụ bởi vì chỉ có 40-60% được cấp chiếu khán bảo vệ (protection visa) so với 85-90% thuyền nhân được chứng thực là người tỵ nạn thực thụ. Trong tài khóa 2007-08, có 3987 đơn xin tỵ nạn và 1930 đơn trong số này được chấp thuận.
Trong khi các thuyền nhân thì bị giam giữ tại đảo Giáng Sinh trong lúc chờ cho hồ sơ của họ được cứu xét thì các “phi cơ nhân” lại được thảnh thơi, ung dung tự tại sống giữa xã hội và được quyền đi làm chiếu theo những thay đổi chính sách của chính phủ Rudd.
Các chuyên gia cho biết rất ít người Úc hiểu được rằng con số thuyền nhân chỉ là một phần rất nhỏ trong số lượng người tỵ nạn mà Úc thâu nhận và những người tầm tỵ này thường là mục tiêu phỉ báng của bọn chính khách “thời cơ”.
Tuy chưa có con số chính xác về những “phi cơ nhân” cho năm 2009, nhưng một phát ngôn nhân của bộ Di Trú cho biết con số này rất có thể sẽ gia tăng với một tỷ lệ tương đương như tỷ lệ thuyền nhân đến Úc, vì sự gia tăng áp lực trong khu vực này, kể cả sự chấm dứt của cuộc nội chiến ở Tích Lan khiến cho rất nhiều người Tamil thiểu số phải trốn chạy né tránh sự khủng bố, ngược đãi của nhà cầm quyền. Số thuyền nhân đến Úc tăng vọt từ 161 lên 1799 kể từ năm ngoái.
Tờ Sunday Telegraph cho biết hồ sơ di trú người Tích Lan chiếm 28% số “phi cơ nhân” thành công trong việc xin được chiếu khán bảo vệ trong tài khóa 2007-2008. Kế đến là người Hoa (26%), người Iraq (14%) và người Hồi Quốc (7.6%). Những phi cơ nhân bị thẩm định không phải là người tỵ nạn thực thụ gồm có người Nam Dương, Mã Lai, Ấn Độ và Trung Hoa.
Trong tài khóa 2009-2010, Úc sẽ nhận 13,750 người tỵ nạn trong chương trình nhân đạo, cao hơn tài khóa trước 250 người.
Người ta dự liệu rằng tỷ lệ người Tích Lan sẽ gia tăng trong chương trình nhân đạo mà những năm gần đây có rất nhiều người từ Miến điện, Iraq, A Phú Hãn, Sudan, Liberia, Congo và Burundi.
Theo một nhà chuyên gia về luật di trú là giáo sư Mary Crock thuộc phân khoa Luật của trường đại học Sydney thì việc giới chính khách thời cơ mê đắm trong sự mong muốn thủ lợi về vấn đề thuyền nhân đã che khuất sự thật về giòng người tỵ nạn đến Úc. Bà nói: “Quả thật là khó hiểu khi người ta lại bực mình giận dữ về những chiếc ghe và quả thật là một sự thất vọng lớn lao khi ngài thủ tướng của chúng ta lại chơi trò chính trị cũ rích. Chúng ta chỉ có một con số rất nhỏ người đến Úc bằng ghe và gần như hầu hết những người đến đây bằng ghe đều là người tỵ nạn thực thụ”.
DÂN BIỂU ÚC CŨNG LÀ KHÁCH MUA MA TÚY?
SYDNEY: Theo tuần báo Sunday Telegraph ngày Chủ Nhật 25/10 vừa qua thì trong một quyển sổ tay của một tên buôn bán ma túy đã bị cảnh sát tịch thâu có tên của một chính khách thâm niên ở New South Wales và của một minh tinh điện ảnh.
Hai người này nằm trong số hàng loạt những nhân vật nổi tiếng có tên trong danh mục khách hàng của tên triệu phú buôn bán ma túy Richard Buttrose (hình trên), hiện đang bị giam giữ chờ ngày lãnh án sau khi thú nhận nhiều tội danh buôn bán ma túy với liều lượng lớn.
Tờ liệt kê sự kiện của cảnh sát được giap nộp cho tòa Downing Centre District Court trong cuộc xét xử Buttrose trong tuần qua cho thấy trong số những món đồ bị tịch thu từ chiếc Mercedes-Benz của Buttrose có “một cuốn sổ tay gáy bằng giây kẽm ghi chép nhiều tên và nhiều con số”.
Cảnh sát khám phá được quyển sổ tay này cùng với 46 bao nhựa có thể đóng kín (resealable) và hai điện thoại Nokia trong xe sau khi y bị bắt quả tang đang bán cocaine trong các đường hẻm ở Woolhara hôm 25/02/09.
Ngay sau khi câu lưu y, cảnh sát đã khám xét căn phòng của y ở Paddington và tìm được hơn 51gram cocaine, cùng một cọc tiền giấy giá trị tổng cộng $50.000 Úc Kim giấu kin trong một bao thư cỡ A4 , nhét đàng sau một cái ba lô. Ngày hôm sau thì cảnh sát biết được Buttrose còn một căn phòng khác ở Darling Point. Thế là họ xin trát tòa và trong lúc khám xét căn phòng ấy họ kiếm được 6kg cocaine và hơn $1,3 triệu Úc Kim tiền mặt.
Người dân biểu có tên trong quyển sổ tay thừa nhận có quen biết Buttrose nhưng phủ nhận việc mua hoặc sử dụng cocaine. Người dân biểu này nói: “Tôi chưa bao giờ mua cocaine từ Richard Buttrose cả. Tôi chưa bao giờ mua cocaine từ bất cứ ai hết. Đây quả là chuyện xúc phạm thái quá (outrageous)”. Dân biểu này cho rằng các mối quan hệ với gia đình Buttrose có thể giải tích được vì sao ông “lại có tên trong quyển sổ địa chỉ của hắn”.
Danh sách mà Buttorse nắm giữ có đủ mọi hạng người, từ giới truyền thông cho đến những khuôn mặt quen thuộc trong làng đua ngựa và có cả nhiều luật sư nữa.
Buttrose, cháu trai của bà Ita Buttrose, một người nổi tiếng trong giới truyền thông, sẽ bị một án khá nặng sau khi thú nhận ba tội danh cung cấp nha phiến. Y sẽ bị chánh án Robert Sorby của tòa District Court tuyên án vào ngày 4/12/09 tới đây.
Nguồn tin cảnh sát cho biết rất nhiều cuộc điều tra mới đã được tiến hành và vẫn còn đang tiếp diễn bắt nguồn từ chiến dịch Connell, điều tra về Buttrose.
Chuyện mà không ai biết được là Buttrose đã tiếp tay cho cảnh sát như thế nào, và những tên tuổi nào đã được y trao cho cảnh sát. Trong buổi luận tội về y (sentencing hearing) thì một bao thư xanh từ Ủy Ban Bài Trừ Tội Ác NSW (NSW Crime Commission) đã được trao cho tòa.
Buttrose hiện bị giam trong khu biệt giam có bảo vệ đặc biệt (special protective custody) cùng với những tù nhân nguy hiểm khác. Người ta tin rằng y đã hợp tác với cảnh sát về những tội phạm ở tầm vóc liên bang.
CHI CẢ $100,000 THUỐC MEN CHO... CHÓ
BRISBANE: Trạng sư Simon Climento và Karinne, vợ ông, là bằng chứng rõ rệt, chứng tỏ tình yêu vô biên của con người dành cho chó. Trong vòng 6 năm qua, hai vợ chồng cư dân Brisbane này đã chi ra gần $100.000 Úc Kim chi phí thú y để chăm sóc cho hai con chó boxer già 12 tuổi của họ tên là Jake và Jeddah.
Thế nhưng, ông Cilento không hề hối tiếc một mảy may nào về chuyện này cả. Thậm chí, ông cho biết ông sẵn sàng bán luôn cả chiếc xe Porsche mà ông yêu quý để cứu mạng cho hai con chó trung thành của vợ chồng ông. Ông nói: “Tiền bạc không thành vấn đề. Chúng nó là con cái của tôi. Tôi có trách nhiệm luân lý để làm tất cả mọi chuyện mà tôi có thể làm cho chúng. Đấy là chuyện những người nuôi chó nên làm”.
Hóa đơn bắt đầu được gởi đến dồn dập từ năm 2003 khi con Jeddah được chẩn đoán có bệnh ung thư. Từ đó đến nay cô nàng chó may mắn này đã được đi 8 lần hóa học trị liệu, mỗi lần tốn $4.000 Úc Kim. Thêm vào đó thì nó cũng đã được mổ vô số lần để cắt bỏ những cục bướu nguy hiểm.
Xuyên suốt thời gian trị liệu của Jeddah tại Australian Animal Cancer Foundation thì Jake lúc nào cũng là người bạn đồng hành trung thành, theo cô nàng trong tất cả mọi chuyến đi chữa bệnh.
Thậm chí, hai vợ chồng ông Cilento còn mua luôn cả một chiếc xe thùng cũ để bảođảm rằng hai con chó cưng của họ được thoải mái trên đường từ nhà ở Paddiington đến bệnh viện cầm thú tại Albany.
Và bây giờ thì đến lượt Jeddah yểm trợ cho Jake sau khi chú ta được chẩn đoán mắc bệnh ung thư da. Ông Cilento nói: “Lỗ mũi nó chảy máu và vì nó già hơn nên chúng tôi chở nó đến ngay thú y sĩ. Trong suốt hai tuần qua ngày nào tôi cũng chở nó đến bệnh viện vào lúc 5g00 sáng và rước nó về lúc 3g30 chiều. Tôi không thích cái ý tưởng để nó tự động một mình đi ra ngoài với một người lạ”.
BỌN GIAN NHẮM MELBOURNE CUP
MELBOURNE: Các tổ chức tội phạm ngoại quốc đang chuẩn bị ăn hàng trong dịp lễ hội đua ngựa ở Flemington sắp tới đây. Tin tình báo của cảnh sát cho thấy một lũ lưu manh trộm cắp ăn mặc bảnh bao đã đến Melbourne hoặc đang trên đường đến để nhắm vào hơn 400,000 người được dự trù sẽ tham dự vào cuộc lễ hội đua ngựa kéo dài suốt 4 ngày.
Các tay nhận tiền cá ngựa (bookies) với cặp táp đầy tiền mặt có thể nằm trong số mục tiêu của bọn gian. Bọn gian cũng sẽ nhắm vào những cửa tiệm kim hoàn cũng như người đi lại trên đường phố hoặc trên các phương tiện chuyên chở công cộng.
Cảnh sát tin rằng những băng tội phạm này cũng là những băng đảng từ Nam Mỹ vốn đã từng đến Úc trong hai năm qua. Thanh tra Paul Pottage nói: “Tụi nó chẳng khác gì những cơn lốc xoáy. Chúng là những kẻ rất thiện nghệ và sẽ cuỗm bất kỳ thứ gì giá trị không được gìn giữ cẩn thận”.
Cảnh sát cho biết các băng đảng này thường xuyên xuất hiện tại những lễ hội quan trọng trên thế giới và gần đây đã gây nhiều thiệt hại ở Luân đôn. Chúng không bao giờ gởi cùng thành viên sang một nơi đến hai lần. Chúng thường sử dụng giấy tờ giả mạo và thay đổi chỗ ở hàng ngày. Cảnh sát cũng cho biết thêm là bọn chúng có đường dây địa phương để giúp chúng đi lại dễ dàng và thu hoạch tối đa trong chuyến làm ăn của bọn chúng.
Bọn gian với giọng nói sặc mùi Nam Mỹ đã từng bay sang Sydney rồi sau đó lái xe xuống Melbourne và qua đó, giảm thiểu cơ hội cho cảnh sát khám phá khi chúng đến nơi.
Một trong những mánh khoé thường được sử dụng nhất, và đã xuất hiện trong vài tuần qua ở Melbourne là chiêu dương đông kích tây. Một thành viên của băng sẽ làm đổ một thứ gì đó lên mình nạn nhân trước khi đồng lõa của y dở trò cuỗm móc. Thanh tra Pottage nói: “Chúng sẽ xin lỗi tới tấp và muốn giúp cho quý vị lau chùi vết bẩn trong lúc đồng lõa của chúng rút mất bóp của qúy vị”.
Cảnh sát sẽ có thêm nhiều đội tuần tiểu, đồng thời báo cho các ngân hàng cũng như quán nhậu để họ cảnh giác chuẩn bị. Cảnh sát cũng e ngại rằng các băng Lỗ Ma Ni chuyên gài đặt cơ quan thu lén chi tiết từ thẻ tín dụng (card-skimming) và các băng móc túi từ Bảo Gia Lợi cũng sẽ đến Melbourne nhân dịp lễ hội đua ngựa và ở lại làm ăn suốt mùa hè.
Cảnh sát đã cảnh báo những người bookies luôn mang một số tiền mặt lớn rằng họ có thể là mục tiêu. Đã có một số vụ xảy ra ở các tiểu bang khác khi bọn gian mua một cái cặp giống hệt như cặp của những tay bookie rồi sau đó đánh tráo để lấy cặp đựng đầy tiền.
Cảnh sát cho biết bọn trộm chuyên nghiệp được huấn luyện kỹ càng sẽ kiên nhẫn theo dõi con mồi cũng như có đội ngũ quan sát canh chừng sự theo dõi của cảnh sát để không bị bắt.
Thanh tra Pottage cho biết bọn gian không phải là những tên tội phạm dữ tợn, thích bạo động, nhưng là những tên trộm lanh lợi chuyên lợi dụng sự bận rộn tấp nập của thành phố để ăn hàng. Thông thường bọn chúng sẽ la cà trong ngân hàng hoặc gần các máy rút tiền, lựa chọn những nạn nhân vừa rút một số tiền lớn. Ông nói: “Chúng là những tên nhanh tay lẹ mắt và có khả năng đánh lạc hướng rất khéo léo”.
Ông cho biết bọn chúng cũng từng sử dụng cái trò xì bánh xe hơi, rồi trong lúc một tên giúp đỡ người lái xe thay bánh thì một tên khác nhẹ nhàng mở cửa phía bên kia của xe để ẵm đi xách tay, túi bóp, hoặc những vật giá trị. Thanh tra Pottage cũng cho biết thêm là bọn chúng tẩu tán tang vật rất nhanh chóng. Đồ vật cuỗm được sẽ được mang đến bưu điện và gởi thẳng về Nam Mỹ trong lúc tiền mặt sẽ được gởi về qua các công ty chuyển ngân, kể cả Western Union.
TRẺ CON ÚC THIẾU HOẠT ĐỘNG
CANBERRA: Một cuộc nghiên cứu gần đây cho thấy trẻ em trước tuổi đi học của Úc đã không hội đủ những tiêu chuẩn quốc gia về hoạt động thể lực (physical activity). Chỉ có 2.5% trẻ em tham dự trong một cuộc nghiên cứu quan trọng được cho là đã đạt đủ mục tiêu đặc biệt dành cho lứa tuổi của các em là 3 giờ hoạt động thể lực mỗi ngày. Thay vào chuyện hoạt động thể lực ấy thì cuộc nghiên cứu của đại học Deakin cho thấy trẻn con Úc bỏ ra 85% thời gian tỉnh thức của các em chỉ để ngồi yên hoặc đứng yên một chỗ mà thôi.
Bà Trina Hinkley, nghiên cứu gia về y tế thuộc đại học Deakin nói: “Kết quả của cuộc nghiên cứu của chúng tôi quả thật là một nỗi lo âu đáng kể. Mặc dù người ta tin rằng trẻ con lúc nào cũng tất bật lăng xăng, nhưng kết quả của cuộc nghiên cứu Healthy Active Preschool Years (Những Năm Mạnh Khỏe, Năng Nổ Trước Khi Đi Học) cho thấy một phần lớn thời gian chúng không hoạt động gì cả”.
Bảng chỉ dẫn “Get Up and Grow” do chính phủ liên bang ban hành trong tuần qua cũng đề nghị rằng trẻ con không nên xem truyền hình hoặc nếu có thì chỉ tối đa là một giờ mỗi ngày mà thôi.
Kết quả cho thấy thời gian trung bình mà 501 em bé dự phần trong cuộc nghiên cứu này xem truyền hình mỗi ngày là 97 phút. Đa số (63%) mỗi ngày xem hơn một giờ truyền hình trong lúc gần một phần ba (27%) xem truyền hình hơn hai giờ mỗi ngày.
Cuộc nghiên cứu nhắm vào trẻ em từ 3 đến 5 tuổi chưa đi học và sinh hoạt của các em được đo lường, quan sát trong 8 ngày liên tục khi các em đeo một cái máy dò trên người.
Cha mẹ của các em cũng điền một bản khảo sát về hoạt động của con em họ và những chuyện vốn dĩ ảnh hưởng đến những hoạt động thể lực của chúng.
Cuộc nghiên cứu cho thấy các em ở yên một chỗ 85% thời gian tỉnh thức của các em, có hoạt động rất nhẹ (đi bộ hoặc những hoạt động tương tự) 11% thời gian và chỉ có 4% thời gian dành cho những hoạt động cỡ trung hoặc mạnh (chạy bộ hoặc đạp xe đạp thật nhanh) mà thôi.
Bà Hinkey cho biết nhiều phụ huynh ghi nhận rằng con của họ “không năng nổ hoạt động như tôi khi tôi còn nhỏ”. Bà cho biết lý do chính yếu là “nỗi e ngại của phụ huynh về sự an toàn” trong xã hội cũng như ở những khu vực có nhà cửa đường xá, từ việc e sợ người lạ mặt cho đến lo lắng về xe cộ trên đường phố. Bà nói: “Thậm chí có phụ huynh cho biết họ lo âu ngay cả về việc con em họ chơi đùa ở sân sau của nhà khi họ không có mặt với chúng”.
ÚC THIẾU HỤT GIÁO VIÊN TOÁN
CANBERRA: Theo một bản tin trên nhật báo The Daily Telegraph hôm thứ Ba 27/10 vừa qua thì học sinh của gần 60% các trường trung học trên toàn nước Úc được giảng dạy bởi các giáo viên không chuyên ngành trong môn học mà họ giảng dạy, đặc biệt là môn toán.
Con số thật đáng lo ngại về những giáo viên phải dạy những môn ở ngoài khả năng chuyên môn của họ đã được phát giác trong một cuộc nghiên cứu tham khảo ý kiến 1473 hiệu trưởng trên toàn nước Úc.
Riêng tại NSW thì cứ 5 trường là có một trường cho biết họ có một giáo viên toán không hoàn toàn chuyên môn (not fully qualified). Những môn khác bị thiếu hụt giáo viên chuyên môn bao gồm kỹ nghệ, khoa học điện toán, các ngoại ngữ, khoa học, âm nhạc và giáo dục đặc biệt.
Con số thiếu hụt khả dĩ tạo ra một sự chấn động này được tiết lộ sau khi một nhà giáo dục toán học hàng đầu lên tiếng cảnh báo rằng Úc hiện đang tụt lại đàng sau các quốc gia khác về trình độ toán của học sinh.
Nghiệp đoàn giáo dục (Australian Education Union- AEU) cho biết cuộc nghiên cứu tham khảo ý kiến do họ thực hiện cho thấy học đường hiện đang phải đối phó với nhiều vấn nạn trầm trọng, trong đó có việc thiếu hụt giáo viên chuyên môn trong những môn học chính yếu và sự khó khăn trong việc tuyển mộ và lưu giữ giáo viên. Ông Angelo Gavrielatos, chủ tịch AEU (hình trên) nói: “Kết quả cho thấy sự thiếu hụt giáo viên này là lý do khiến cho 59% các trường trung học đã có giáo viên phải đảm nhiệm những môn học không thuộc ngành chuyên môn của họ. Chúng ta cần có một kế hoạch lâu dài để giải quyết những vấn nạn kinh niên về sự thiếu hụt giáo viên. Việc đưa ra những sáng kiến rời rạc riêng rẽ vốn không đáp ứng được vấn đề căn bản là cách thức mà chúng ta đánh giá và tưởng thưởng giới giáo chức là một việc làm vô bổ, thiếu giá trị bền lâu”.
Các hiệu trưởng dự phần trong cuộc nghiên cứu tham khảo cũng được hỏi họ nghĩ vấn đề nào nên là ưu tiên hàng đầu của chính sách giáo dục của chính phủ Rudd. 28% cho rằng nó phải là việc gia tăng con số giáo viên. Không một ai đề nghị nên cấp máy điện toán cho học sinh từ lớp 9 đến 12 dù đấy là một điểm quan trọng trong chính sách hiện nay của chính phủ.
Một học sinh đạt được điểm toán cao nhất tiểu bang NSW trong kỳ thi tú tài HSC năm 2008, cậu Ahmad Sultani của trường trung học Parramatta, cho biết môn toán cần có được một hình ảnh tốt đẹp hơn trong những năm đầu của trung học và cần được xiển dương mạnh mẽ hơn với học sinh.
PICNIC TRÊN HARBOUR BRIDGE
SYDNEY: Hơn 6.000 người đã tham dự một bữa picnic trên cầu Harbour Bridge sáng Chủ nhật 26/10 vừa qua. Giữa tiếng nhạc nhịp nhàng, vui nhộn phát ra từ nhiều cây đàn accordion và hàng loạt kèn trumpet thì hàng ngàn người thong dong thả bộ bước qua thảm cỏ xanh mượt rậm rạp trải khắp cầu Harbour và sau đó tìm chỗ trống để ngồi xuống ăn picnic trên cầu.
Sáu ngàn người đi picnic này tay xách, nách mag nhiều giỏ xách đầy bánh sừng trâu và trái cây cho bữa ăn sáng thú vị này. Thêm vào đó, ban tổ chức cũng phân phát bánh mì mới ra lò, thơm phức cùng với nhiều lọ mứt trái cây và ya-ua.
Đấy quả thật là một cảnh tượng lạ lùng ít khi thấy trên cây cầu huyết mạch lúc nào cũng nườm nượp xe cộ. Độc đáo hơn nữa là trên cánh đồng cỏ phẳng lì, đầy người thanh thản ngồi nằm còn có nhiều chị bò cái thơ thới đứng gặm cỏ, trong lúc tiếng đàn dương cầm văng vẳng điệu nhạc honkytonk vui nhộn.
Bữa ăn sáng trên cầu Harbour độc đáo với phí tổn $1 triệu Úc Kim này là sự khai mạc của Crave Sydney (Khao Khát Sydney), một lễ hội kéo dài suốt một tháng đề xiển dương, quảng bá rộng rãi kỹ nghệ giải trí, thực phẩm và nghệ thuật của Sydney. Thủ hiến Nathan Rees cho biết, tiếp theo sự thành công vượt bực của ngày Chủ Nhật vừa qua mà ông cho là trị giá $10 triệu Úc Kim cho kỹ nghệ du lịch, picnic trên cầu có thể sẽ được tổ chức hàng năm. Ông nói: “Chúng ta có những người đến từ những nơi tật xa xôi như Tamworth và Glenfield và Mt Druitt, St Ives, Collaroy.. ai cũng vui vẻ thoải mái cả”.
Trong số những người tham dự buổi picnic có một em bé mới tròn tháng, một người đàn ông cầu hôn cùng người yêu và một cậu thanh niên ăn mừng sinh nhật 19 tuổi.
Ông Don Fuchs, cư dân Ermington miền Tây Bắc Sydney cho biết ông thư thái bước dọc trên thảm cỏ dài. Ông nói: “Quả thật kinh ngạc lạ lùng khi nhìn cây cầu như thế này. Thông thường thì mình chỉ ngồi trên xe, chạy cái vèo ngang qua cầu, rồi thôi”.
Anh Luke Murphy, cư dân Wakeley ở miền Tây Sydney, ăn mừng sinh nhật 19 tuổi với cha mẹ và ông bà ngoại. Cả gia đình hạnh phục uống nước cam từ ly uống sâm banh và ăn quiches, bánh sừng trâu, bánh mì tây và trái cây. Luke thắng được cơ hội cho cả gia đình một kinh nghiệm hiếm có sau khi anh thắng được vé trong cuộc rút thăm dành riêng cho dân chúng NSW. Một người trong ban tổ chức cho biết có khoảng 190,000 người ghi danh để được rút thăm 6,000 vé.
Khoảng 40% thảm cỏ loại kikuyu với diện tích 10,260 thước vuông dùng trong buổi ăn sáng này sau đó được chở đến công viên ở Sydney Olympic Park. Phần còn lại sẽ được người cung cấp bán đi.
QLD TRÀN NGẬP CÁC HÀNG ĂN VẶT
BRISBANE: Theo tuần báo The Sunday Mail thì Queensland đã trở thành một trong những tiểu bang có nhiều hàng quán ăn vặt (fastfood outlets) nhất, với tỷ số là một cửa hàng cho 560 cư dân. Theo những con số của cơ quan phân tích thương nghiệp IBIS World thì tính đổ đồng, Queensland có số nhà hàng cao hơn số trung bình toàn quốc là 575 người mới có một nhà hàng. Điều này có nghĩa là Queensland đứng trên New South Wales, Tây Úc, Tasmania, và Lãnh Thổ Bắc Úc. Victoria có nhiều nhà hàng nhất cho mỗi người dân, với tỷ lệ là một hàng quán ăn vặt cho 505 người. Kế đến là Nam Úc và ACT.
Theo Sunday Mail thì một cuộc khảo sát 5 vùng ngoại ô nghèo nhất Brisbane và 5 vùng giàu có nhất Brisbane, cho thấy tại 5 khu vực nghèo khó có đến 6 cửa hàng ăn vặt của các công ty lớn (3 KFC, 2 McDonald's, 1 Hungry Jack's) trong khi đó, tại 5 khu vực giầu có thì không có một cửa hàng ăn vặt nào. Thay vào đó là những tiệm ăn sang trọng. Tiến sĩ Stanton nói: “Chúng tôi biết rằng người ta chỉ mua những gì sẵn có, những gì tiện lợi và những gì mà họ có thể đủ sức mua mà thôi”.
Kỹ nghệ fast-food trị giá khoảng $13,1 tỷ Úc Kim trên toàn quốc và riêng tại Queensland thì nó đã trị giá $2,36 tỷ, hoặc 18% tổng giá trị.
-Hữu Nguyên-
SGT: Trước hết xin chúc mừng LS và toàn thể ứng cử viên trong liên danh “Dấn Thân” đã có ý nguyện phục vụ cộng đồng trong nhiệm kỳ 2009-2011. Cũng xin cảm ơn LS đã chấp thuận cho SGT có được cơ hội phỏng vấn LS. Câu hỏi đầu tiên, xin LS cho biết sơ qua tiểu sử?
LS VQD: Tôi được sinh ra tại Sài Gòn, là con của một quân nhân QLVNCH nên chúng tôi nổi trôi theo bước chân của ba tôi. Sau tháng 4 năm 1975, chúng tôi sống nhờ vào gia đình bên nội rồi ngoại. Khi ba tôi ra tù cải tạo, gia đình chúng tôi vượt biên qua Mã Lai cuối năm 1982, qua Úc tháng 2 năm 1983, ngụ tại Endea- vour Hostel một thời gian, rồi dọn ra sống vùng Marrickville từ đó đến giờ. Tôi học Tiểu học rồi Trung học, và tốt nghiệp đại học. Hiện tôi hành nghề Luật sư ở Cabramatta.
SGT: Là một thanh niên tích cực dấn thân tham gia các sinh hoạt của cộng đồng trong nhiều năm qua, lý do nào khiến LS quyết định làm thụ uỷ, thành lập liên danh “Dấn Thân” để tranh cử BCHCĐ NVTD/NSW?
LS VQD: Là người Việt Nam mà lại là một người tỵ nạn tha hương, nhìn thấy những bất hạnh của dân Việt mình dưới sự cai trị độc tài của Cộng Sản; nhìn thấy gương hy sinh của thế hệ đi trước đóng góp xây dựng Cộng Đồng Người Việt Tự Do ở Úc, tôi cảm thấy không những có bổn phận mà còn nên tình nguyện gánh lấy trách nhiệm đóng góp để tiếp tục xây dựng cộng đồng chúng ta vững mạnh và tích cực yểm trợ và đấu tranh cho một nước Việt Nam dân chủ. Câu hỏi luôn luôn lởn vởn trong đầu là tại sao cùng là dân Việt mà người Việt ở Úc phát triển trên nhiều phương diện, còn người Việt ở Việt Nam đa phần không phải là con cái của đảng viên CS thì không có cơ hội học hành và phát triển, hoặc nếu có được đi học đi nữa thì cũng không được góp phần xây dựng đất nước. Còn vấn đề thụ ủy liên danh vì chúng tôi sinh hoạt trong tập thể Hậu Duệ Việt Nam Cộng Hoà được thế hệ chú bác khuyến khích tham gia sinh hoạt cộng đồng, nên nhóm chúng tôi quyết định trực tiếp thành lập liên danh ứng cử vào ban chấp hành Cộng Đồng. Theo tôi biết liên danh chúng tôi hầu như ai cũng có tham dự những sinh hoạt Cộng Đồng, có kinh nghiệm đủ để có thể thụ ủy liên danh, nhưng có lẽ vì công việc làm hằng ngày của tôi với thời gian linh động (flexible) hơn nên đồng ý chấp nhận đứng ra thụ ủy liên danh. Hơn nữa chúng tôi làm việc theo “team work” nên chịu trách nhiệm toàn đội, tôi là người điều hợp công việc, như trưởng một đội đá banh. Vì lẽ đó tôi nhận trách nhiệm thụ ủy liên danh “Dấn Thân”.
SGT: LS đã quyết định ra tranh cử lúc nào? Và từ đó đến nay, LS đã gặp những thuận lợi và khó khăn gì?
LS VQD: Trên báo chí, đài phát thanh Việt ngữ cũng như trong những cuộc hội họp, hội thảo tại Úc luôn luôn kêu gọi thế hệ trẻ mạnh dạn dấn thân tiếp nối thế hệ cha anh, nên khi học xong đại học tôi trực tiếp tham gia tổ chức Hậu Duệ VNCH tại NSW, đặc trách ngoại vụ, ngoài ra tôi còn làm phụ tá Phó Chủ tịch Ngoại Vụ, rồi Ủy viên Văn Nghệ BCH/CĐNVTD/UC/NSW. Liên tục trong ba năm làm đài phát thanh Hậu Duệ VNCH không lương. Bây giờ tôi xin nghỉ không làm đài bắt đầu tuần này. Tôi học hỏi kha khá về sinh hoạt Cộng Đồng. Cách đây 4 năm, cũng được khuyến khích của nhiều hội đoàn, đoàn thể và các cô chú bác như kỳ này, đáng lẽ tôi ra ứng cử, nhưng lúc đó vì gặp phải trưòng hợp cá nhân đặc biệt, nên tôi không tiến hành được đành hoãn lại đến kỳ này. Việc khó khăn là làm sao sắp xếp thời gian giữa việc chung và công việc của cá nhân mình, vì phải làm việc nhiều giờ hơn trước. Thuận tiện là được nhiều người lớn tuổi trong cộng đồng khuyến khích. Quan niệm của đại gia đình ba má tôi là khi con cái làm những việc có ích cho cộng đồng, xã hội và đất nước thì được gia đình mạnh mẽ yểm trợ.
SGT: Xin LS cho biết thành phần nhân sự của liên danh “Dấn Thân”?
LS VQD: Khi thành lập liên danh “Dấn Thân” chúng tôi có một lợi điểm là đã cùng làm việc với nhau trong một thời gian gần 5 năm, hiểu nhau về quan điểm, lập trường, tính tình và hoàn cảnh của mỗi người nên dễ chia sẻ và thông cảm nhau. Liên danh chúng tôi gồm có:
Võ Quốc Dũng: Thụ Uỷ Liên Danh, Ứng cử viên Chủ tịch. Đang hành nghề Luật Sư. Sinh hoạt cộng đồng: Ủy Viên Ngoại Vụ Hậu Duệ Tập Thể Chiến Sĩ VNCH/NSW. Nguyên trưởng Chương Trình Phát Thanh Hậu Duệ VNCH/NSW. Cựu Giám Đốc Chương Trình Phát Thanh Hậu Duệ VNCH/UC/NSW. Nguyên Uỷ Viên Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ Cộng Đồng Người Việt Tự Do NSW. Nguyên Ủy Viên Văn Nghệ CĐNVTD/UC/NSW.
Nghị viên Trần Nhân: Ứng cử viên Phó Chủ tịch Nội Vụ. Cử Nhân Văn chương, ngành xã hội thanh thiếu niên. Hiện là Nghị Viên Hội Đồng thành phố Fairfield, cựu Nghị viên Hội Đồng thành phố Bankstown. Đang là công chức Bộ Dịch Vụ Cộng Đồng (Docs). Nguyên điều hợp viên nhân viên xã hội CĐNVTD/UC/NSW. Nguyên công chức chính phủ liên bang (bộ An Sinh Xã Hội). Sinh hoạt cộng đồng: Nguyên nhân viên thiện nguyện tại trại Palawan, Phi Luật Tân. Phó Chủ tịch CĐNVTD/UC/ NSW từ Năm 2005 đến giờ. Điều hợp Hậu Duệ VNCH UC/NSW.
Nguyễn Thùy Hương: Ứng cử viên Phó Chủ tịch Ngoại vụ. Bác sĩ Nha khoa đại học Melbourne. Đang bảo vệ luận án tiến sĩ nha khoa. Sinh hoạt cộng đồng: Đương kim Tổng thư ký BCH/CĐNVTD/UC/ NSW, Nguyên Thủ quỹ BCH/CĐ NVTD/UC/NSW.
Hồ Văn Tường: Ứng cử viên Phó Chủ tịch Văn hoá Giáo dục.
Bác sĩ Văn Ngọc Đức: Ứng cử viên Phó Chủ tịch kế hoạch. Hiện là Cố vấn chuyên môn về các bệnh trẻ em tại bệnh viện Westmead, có phòng mạch ở Bankstown. Phó Chủ tịch Hội Y Tế Việt Nam NSW. Sinh hoạt cộng đồng: Thành viên của tổ chức Hậu Duệ VNCH/NSW.
Trần Huy: Ứng cử viên Tổng Thư Ký. Cao học quản trị kinh doanh. Hiện là công chức chính phủ. Đương kim Phó Chủ tịch chi nhánh Fairfield đảng lao động NSW. Sinh hoạt cộng đồng: Phó Chủ tịch Ngoại Vụ CĐNVTD/UC/NSW Nhiệm kỳ 2005/2007 và Nhiệm kỳ 2007/2009. Đương kim phụ Tá Phó Chủ tịch Hội CQNQLVNCH/UC. Nguyên Chủ tịch Hội sinh viên Việt Nam (UWS - Macarthur) và thành viên ban chấp hành hội sinh viên Việt Nam trường đại học Sydney.
Michael Nguyễn: Ứng cử viên Thủ quỹ. Cử nhân quản trị xây dựng. Sinh hoạt cộng đồng: Thành viên Hậu Duệ VNCH/ Biệt Động Quân/NSW.
SGT: Xin LS trình bầy về chủ trương, mục tiêu và lập trường của Liên Danh Dấn Thân?
LS VQD: Liên danh chúng tôi đã minh định là: Tiếp tục dấn thân xây dựng một cộng đồng người Việt Tự Do vững mạnh tại NSW nói riêng và trên toàn Úc nói chung; Tích cực yểm trợ và tranh đấu cho một nước Việt Nam dân chủ: đa đảng, phân quyền và pháp trị; Không chấp nhận chủ nghĩa và chế độ cộng sản dưới bất cứ hình thức nào.
SGT: LS vừa khẳng định, liên danh Dấn Thân “không chấp nhận chủ nghĩa và chế độ cộng sản dưới bất cứ hình thức nào”. Phải chăng điều này có nghĩa, ngay cả khi cộng sản chấp nhận hình thức đa đảng, dân chủ, chúng ta cũng cương quyết không chấp nhận chúng vì hiểu rõ bản chất bất biến của VC xưa nay là gian trá và xảo quyệt?
LS VQD: Như chúng tôi trình bày ở trên, khi nhận xét con người chúng ta xét quá trình lâu dài của người đó. Đối với đảng CSVN từ ngày thành lập qua cái gọi là “cải cách ruộng đất”, tức cướp nhà cửa đất đai của người dân, phong trào “Nhân Văn Giai Phẩm” đàn áp văn nghệ sĩ ở miền Bắc vào những năm giữa thập niên 1950. Ở miền Nam sau tháng 4 năm 1975 chính sách “cải tạo công thương nghiệp”, tức cướp của cải, đất đai của người dân; cầm tù cải tạo quân cán chính VNCH... là những lừa gạt chồng chất. CSVN lừa gạt người dân Việt Nam quá nhiều lần, chúng ta đừng để đảng CSVN lừa chúng ta một lần nào nữa.
SGT: Là người thuộc thế hệ hậu duệ, nhưng thường xuyên và tích cực tham gia các sinh hoạt của cộng đồng trong thời gian qua, LS đánh giá cộng đồng người Việt tại Úc nói chung, đặc biệt là tại NSW nói riêng, có những điểm mạnh, yếu gì? Những điểm mạnh yếu đó nên được phát huy và giải quyết như thế nào trong tương lai?
LS VQD: Như chúng ta biết, không nơi nào có một hệ thống cộng đồng Người Việt được tổ chức chặt chẽ như ở Úc, điều này được mọi người xác nhận và là thực tế. Đây là một điểm son. Riêng tại NSW về phương diện tài sản, chưa nơi nào có được một trung tâm sinh hoạt Cộng Đồng bề thế và khang trang như tại NSW; ngoài ra CĐNVTD/UC/NSW có hai văn phòng ở nơi thị tứ Cabramatta và Bankstown đáng giá hàng triệu Úc kim. Về mặt đấu tranh do địa thế và dân số người Việt định cư đông đảo tại NSW nên mọi nhân lực xuất phát từ NSW, và vì gần Thủ đô Canberra nên NSW đã và đang đóng vai trò chính yếu trong mọi sinh hoạt đấu tranh dân chủ cho quê hương Việt Nam của chúng ta. Là một cộng đồng tỵ nạn với hai bàn tay trắng mà tạo dựng được một vị thế như cộng đồng chúng ta tại NSW là một thực tế hiếm có so với cộng đồng hải ngoại trên toàn thế giới. Những bất đồng nhỏ có tính cách cá nhân không đáng kể so với những thành quả lớn lao của cộng đồng đã đạt được. Những thành quả này là do sự hy sinh thời gian, công sức và cả tiền bạc của những Ban Chấp Hành tiền nhiệm, họ xứng đáng được tuyên dương trong các buổi lễ của Hội Chợ Tết hàng năm của cộng đồng chúng ta.
SGT: Thưa, việc dấn thân phục vụ cộng đồng là việc vô cùng quan trọng, nhất là đối với thế hệ trẻ. Đó cũng là lý do khiến LS chọn tên cho liên danh của mình là “Dấn Thân”. Vậy xin hỏi LS, trong tư cách một người Việt trẻ, sự dấn thân của thế hệ trẻ VN tại NSW nói riêng, và nước Úc nói chung, có những điểm mạnh nào cần được phát huy, và những hạn chế nào cần giải quyết?
LS VQD: Mỗi người, mỗi gia đình có một hoàn cảnh khác nhau, tuy nhiên những người trẻ nên bỏ thời gian tham dự vào những sinh hoạt của Cộng Đồng, nên chia sẻ niềm đau chung của đồng bào chúng ta trong nước, nơi đó không có dân chủ nên quyền tự do đóng góp xậy dựng đất nước bị tước đoạt. LS nữ trẻ Lê Thị Công Nhân và nhiều người trẻ khác là những tấm gương sáng cho giới trẻ hải ngoại suy gẫm. Nên tham dự đông đảo những cuộc biểu tình vận động dân chủ và chống sự cướp đất đai, lãnh hải từ Trung Cộng. Khi những người tuổi trẻ tham dự những sinh hoạt hữu ích tức là làm giảm đi những yếu tố tiêu cực trong cộng đồng chúng ta.
SGT: Trong cương vị một người thuộc thế hệ hậu duệ, LS nghĩ sao về thế hệ cha anh trong cuộc chiến tranh bảo vệ Miền Nam trước đây, cũng như hiện nay trong tiến trình hội nhập vào xã hội mới và đấu tranh cho VN tự do?
LS VQD: Tôi luôn luôn kính phục thế hệ cha anh đã xả thân hy sinh trong công cuộc chiến đấu chống cộng sản xâm lược tại Việt Nam suốt trong chiều dài của cuộc chiến. Sự khiếp nhược của đảng CSVN trong việc dâng đất và lãnh hải cho Tàu Cộng đã và đang chứng minh hùng hồn sự chiến đấu chính nghĩa của cha anh để bảo vệ miền Nam. Không những thế, họ còn bỏ công xây dựng một Cộng Đồng Người Việt Tự Do vững mạnh cho những thế hệ kế thừa trong tiến trình định cư tại Úc Châu nói chung và NSW nói riêng. Chính những hy sinh của thế hệ đi trước đặt nền tảng cho thế hệ đi sau tiếp tục công cuộc đấu tranh cho một nền dân chủ và tương lai tươi sáng của dân tộc Việt Nam.
SGT: Qua kinh nghiệm của bản thân trong gia đình, cũng như trong sinh hoạt cộng đồng, LS thấy mối quan hệ giữa thế hệ hậu duệ và cha anh có những điểm nào thuận lợi và khó khăn? Nhịp cầu nào được coi là cần thiết để nối liền khoảng cách về tuổi tác, văn hóa và chính trị giữa hai thế hệ?
SGT: Câu hỏi này rất hay, bao gồm cả tình cảm lẫn ý chí. Giữa thế hệ đi trước và sau, hay ngay cả tuổi tác chênh lệch đều có những khoảng cách, tiếng Anh gọi là “gap”. Muốn thu ngắn khoảng cách đó thì hai thế hệ phải tạo ra những sở thích giống nhau (common interests). Ai là người khởi xướng ra những sở thích giống nhau, thường là người đi trước hay là người lớn tuổi. Đó là nói về sự liên hệ tình cảm giữa vợ chồng, con cái hay giữa con người với con người. Tại sao có những người cha, mẹ không thích chơi thể thao, nhưng khi đứa con thích chơi thể thao thì cha hay mẹ phải đi theo con, hay hướng dẫn con cái. Về ý chí muốn cho đứa trẻ hướng theo cần phải bỏ thời gian và đặc biệt cách hành động của người lớn. Tuy nhiên thực tế không dễ vì theo tôi nó còn ảnh hưởng nhiều yếu tố khác, nhất là sự đồng thuận của cha mẹ và thời gian theo đuổi. Nhưng nhiều lúc “mưu sự tại nhân nhưng thành sự tại thiên”.
SGT: Như LS đã biết, cộng đồng người Việt tỵ nạn đã hiện diện ở Úc đến nay là ngót 35 năm. Vậy mà cho đến nay, vẫn có những cơ quan công quyền, công ty tư nhân, thậm chí có những trường học có rất đông con em của người Việt tỵ nạn theo học,... bỗng dưng đem cờ VC ra treo, chỉ vì không biết lập trường chính trị của cộng đồng người Việt chúng ta. Đến khi được chúng ta giải thích, góp ý, họ vội vã xin lỗi, rồi hạ cờ VC xuống, treo cờ của chúng ta lên. Như vậy, để tránh những ngộ nhận đáng tiếc, khiến cộng đồng mất thời gian, công sức và uy tín, LS có nghĩ đến việc cộng đồng của chúng ta nên chủ động in một cuốn sách nhỏ bằng tiếng Anh trình bầy quan điểm lập trường của CĐ về vấn đề này rồi phân phát rộng rãi trong xã hội Úc, như một số vị lãnh đạo CĐ đề nghị?
LS VQD: Tôi hoàn toàn đồng ý là Cộng Đồng Người Việt Tự Do liên bang Úc Châu, dĩ nhiên là có sự phối hợp của Cộng Đồng tại các tiểu bang và lãnh thổ, chúng ta nên có một tập sách bằng tiếng Anh để hướng dẫn, giải thích chính nghĩa và truyền thống của chúng ta, vì chúng ta là một cộng đồng tỵ nạn. Tôi có được nghe về dự án này.
SGT: Chắc LS cũng đồng ý, sự phát triển của cộng đồng tùy thuộc nhiều yếu tố, trong đó có mối quan hệ giữa BCHCĐ với các cơ quan truyền thông, nhất là truyền thông Việt ngữ. Như vậy nhìn lại trong thời gian qua, LS đánh giá mối quan hệ giữa BCHCĐ và truyền thông, nhất là truyền thông Việt ngữ, mạnh yếu như thế nào? Tương lai nếu liên danh của LS đắc cử, mối quan hệ đó sẽ được giải quyết và phát triển ra sao?
LS VQD: Truyền thông đóng một vai trò tối ư quan trọng trong sự phát triển cộng đồng, đặc biệt là một cộng đồng nói tiếng Việt, trong một quốc gia nói tiếng Anh như Úc Đại Lợi. Theo tôi nghĩ Ban Chấp Hành Cộng Đồng Người Việt Tự Do là những người tự nguyện, chúng ta thường nói “ăn cơm nhà vác ngà voi”, nên đã và đang được các cơ quan truyền thông Việt ngữ tại Úc nói chung và NSW nói riêng nhân nhượng và hợp tác. Đây là một hình thức đóng góp và xây dựng của các cơ quan truyền thông, trong đó có Sàigòn Times, đối với Ban Chấp Hành Cộng Đồng. Nếu được đắc cử chúng tôi sẽ cố gắng bỏ thời gian ra để lắng nghe và học hỏi thêm qúy vị, làm thế nào để chúng ta phục vụ hữu hiệu hơn nữa đồng hương chúng ta và cùng nhau tranh đấu có hiệu quả hơn để rút ngắn tiến trình dân chủ hoá Việt Nam.
SGT: Thân phụ của LS là ông Võ Minh Cương từng là Chủ Tịch CĐNVTD Liên Bang cũng như tiểu bang NSW trong nhiều nhiệm kỳ. Em trai của LS là LS Võ Trí Dũng hiện cũng là Chủ Tịch CĐNVTD/NSW. Nay nghe tin LS ra tranh cử BCH cho nhiệm kỳ tới, dư luận có người e ngại, điều này sẽ tạo nên ấn tượng tiêu cực “gia đình trị” hoặc “cha truyền con nối” trong cộng đồng người Việt tại NSW. LS nghĩ sao về sự e ngại này?
LS VQD: Thưa ông Hữu Nguyên, cám ơn ông đã nêu câu hỏi này, để chúng tôi có cơ hội giải toả vấn đề mà không nhiều thì ít đã đến với đại gia đình chúng tôi, trong đó có liên quan đến ba tôi và em trai tôi. Tôi xin trình bày một cách trung thực để rồi quý độc giả lượng xét cho. Ba tôi, ông Võ Minh Cương là một người rất mê chữ nghĩa. Đáng lẽ ông bắt đầu học Luật năm 1991, sau khi chu toàn hai nhiệm kỳ Chủ tịch Hội CQN/QLVNCH/NSW. Nhưng theo ông cho biết thì quý vị CQN “mời” ông ra ứng cử Chủ tịch CĐ và làm luôn tù tì 8 năm Chủ tịch CĐNVTD liên bang và tiểu bang NSW. Sau đó ông mới trở lại trường ở tuổi gần 60. Tôi nghĩ đây là một hy sinh lớn lao của ông cho Cộng Đồng trước khi nghĩ đến bản thân và gia đình. Còn em trai tôi là LS Võ Trí Dũng khi ra nhận trách vụ Chủ tịch CĐNVTD/UC/NSW, với gương mặt không vui mà không buồn nhưng cho biết “Làm Chủ tịch CĐ phải chấp nhận income thấp”. Khi được biết tôi ra ứng cử Chủ tịch thì LS Trí Dũng, trong một bữa cơm gia đình có nói, “Hình như gia đình mình có cái nợ với Cộng Đồng, hết ba tới con, rồi bây giờ Quốc Dũng, thôi thì mình làm những gì với tấm lòng trong sáng là được rồi”. Tôi liếc thấy ba má tôi rơm rớm nước mắt. Còn ai nói “gia đình trị” hoặc “cha truyền con nối”, thì xin nghĩ lại. Làm Cộng Đồng là: (1) Không có lương, mà phải hy sinh thời gian công sức và ngay cả tiền bạc nửa để phục vụ. Không phải “cai trị”. (2) Còn “cha truyền con nối” thì làm Cộng Đồng, đặc biệt là cộng đồng người Việt không phải làm vua mà dấn thân phục vụ cho một tập thể tỵ nạn tha hương, làm những chuyện lợi ích cho nhân quần xã hội. Xin quý vị chia sẻ.
SGT: Vậy theo LS, việc cha và em của LS từng là Chủ Tịch CĐ, sẽ có những thuận lợi gì và hạn chế gì cho cộng đồng cũng như cho bản thân LS khi LS tranh cử và khi LS đắc cử làm Chủ Tịch?
LS VQD: Có lẽ những gì ba tôi và em trai tôi làm cho Cộng Đồng thì mọi người đều biết, nếu không làm lợi cho cộng đồng, thì chẳng làm gì là hại cả. Mọi người đều công khai kêu gọi đóng góp xây dựng Cộng Đồng, vì vậy tôi, với nhiệt tình của tuổi trẻ, nếu có gì không làm hài lòng quý vị, chúng tôi thành thật xin lỗi và mong quý vị lượng thứ.
SGT: Câu hỏi cuối cùng, LS muốn nhắn gửi điều gì với đồng hương trong cuộc bầu cử CĐ sắp tới?
LS VQD: Thưa ông Hữu Nguyên, một lần nữa cảm ơn ông đã dành cho chúng tôi cơ hội trình bày tâm tư và nguyện vọng của mình. Thưa ông, khi xông trận ai không muốn thắng, nhưng trong trận song đấu này chắc chắn không có máu đổ, đầu rơi, mà chỉ có quyết tâm xây dựng cộng đồng trong tinh thần người Việt lưu vong. Chúng tôi theo lời răn dạy của quý chú, bác, cô dì và quý vị đại diện các hội đoàn ủng hộ, bằng chứng chúng tôi được rất nhiều hội đoàn, đoàn thể khuyến khích và giới thiệu. Chúng tôi cố đóng góp sức mình, trung thành với lý tưởng. Xin quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo, qúy vị đại diện các hội đoàn, đoàn thể và quý đồng hương mạnh mẽ yểm trợ liên danh “Dấn Thân” để chúng tôi có cơ hội đem năng lực của tuổi trẻ tiếp tục những sinh hoạt hữu ích cho cộng đồng chúng ta và tranh đấu đem lại những giá trị nhân bản cho đồng bào chúng ta trong nước.
SGT: Chân thành cảm ơn LS và chúc LS cùng liên danh “Kết Hợp & Phát Triển” gặp nhiều may mắn trên con đường dấn thân phục vụ cộng đồng.
-Hữu Nguyên-
SGT: Trước hết xin chúc mừng Ông và toàn thể ứng cử viên trong liên danh "Kết Hợp & Phát Triển" đã có ý nguyện dấn thân phục vụ cộng đồng trong nhiệm kỳ 2009-2011. Cũng xin cảm ơn Ông đã chấp thuận cho SGT có được cơ hội phỏng vấn Ông. Câu hỏi đầu tiên, xin Ông cho biết sơ qua tiểu sử?
Ô. NVT: Thưa tôi sinh ngày 15 tháng 6 năm 1948 tại Thái Bình, Việt Nam và di cư vào Nam năm 1954. Trước năm 1975 tôi là Sĩ Quan Nhảy Dù - QLVNCH, sau năm 1975 đi tù cải tạo. Sau khi ra tù, tôi vượt biên và đến Úc vào cuối năm 1980. Tại Úc, tôi đã học xong Cử Nhân Xã Hội (UWS) và hiện đang hành nghề nhân viên xã hội.
SGT: Thưa Ông là người có khả năng, có kinh nghiệm lãnh đạo và tích cực tham gia các sinh hoạt cộng đồng cũng như các hoạt động đấu tranh của người Việt tại Úc trong suốt mấy chục năm qua. Trong thời gian đó, nhiều hội đoàn, đoàn thể cũng như quý thân hào nhân sĩ, đã nhiều lần mời Ông ra tranh cử, nhưng trước sau một mực Ông từ chối. Như vậy lý do nào khiến Ông quyết định đứng ra làm thụ uỷ, thành lập Liên Danh “Kết Hợp & Phát Triển” để tranh cử BCHCĐ NVTD/NSW nhiệm kỳ này?
Ô. NVT: Thưa ông trước đây đã có vài lần một số hội đoàn, đoàn thể và anh em khuyến khích tôi ra làm việc cho cộng đồng, nhưng tôi thấy cộng đồng chúng ta đang sinh hoạt rất tốt đẹp và trong cộng đồng cũng có nhiều người có khả năng, kinh nghiệm và điều kiện đóng góp hơn tôi nên tôi đã không nhận lời. Lần này tôi quyết định đứng ra thành lập liên danh ứng cử Ban Chấp Hành (BCH) là vì những lý do sau đây:
# Nhu cầu định cư của đồng hương và nhu cầu phát triển của Cộng Đồng (CĐ) càng ngày càng đa dạng, phức tạp, do vậy công việc mỗi ngày càng nhiều. Cộng Đồng cần có một cấu trúc quản trị và hợp tác mở rộng để có thể mời gọi những thành viên có kinh nghiệm, khả năng và uy tín để góp tay vào việc xây dựng cộng đồng.
# Chúng tôi có hoài bảo là làm cho CĐ mình phát triển hơn và ổn định ngang hàng với các CĐ sắc tộc khác để chúng ta có khả năng cung cấp nhiều dịch vụ hơn cho đồng hương. Tôi đã có dịp nói chuyện với một số vị đại diện các hội đoàn và anh em thì nhiều người đã tỏ mối quan ngại là nếu lần này BCH không có những người có một quá trình sinh hoạt gần gũi với cộng đồng, có kinh nghiệm và khả năng phù hợp, thì khó tạo được lòng tin đối với đồng hương để họ yểm trợ và tham gia các chương trình phát triển do CĐ tổ chức.
# Bản thân tôi đã được sự khích lệ và hỗ trợ tinh thần rất to lớn từ những anh chị em đứng trong cùng liên danh. Với thành phần nhân sự hiện tại trong Liên Danh “Kết Hợp và Phát Triển”, tôi tin rằng chúng tôi đã tập hợp được một nhóm anh em đồng tâm, có khả năng phù hợp bổ xung cho nhau, và muốn trực tiếp đứng ra gánh vác công việc CĐ.
# Liên Danh chúng tôi muốn cống hiến cho CĐ một sự lựa chọn, về mặt nhân sự trong BCH cũng như về mặt chương trình và đường lối làm việc trong 2 năm tới. Chúng tôi tin rằng chúng tôi có khả năng và kinh nghiệm phù hợp. Chúng tôi cũng tin rằng chúng tôi có một chương trình làm việc rõ ràng, có mục tiêu cụ thể và có một đường lối để thực hiện những mục tiêu đó. Chúng tôi cho rằng phương cách đóng góp trực tiếp và hữu hiệu nhất vào việc phát triển CĐ là bày tỏ những khả năng và chương trình làm việc ấy trước CĐ để đồng hương và các hội đoàn & đoàn thể lựa chọn.
# Thêm vào đó nhiều người nhận thấy công cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ ở Việt Nam đang ở vào một giai đoạn quan trọng và gay cấn. Cộng đồng chúng ta có khả năng đóng góp nhiều hơn trong công cuộc đấu tranh này nếu chúng ta có một đường lối đấu tranh kết hợp có hiệu quả và có tổ chức. Qua nhiều cuộc tham khảo, chúng tôi yên tâm rằng nhiều đồng hương, hội đoàn và đoàn thể đã tin rằng chúng tôi có khả năng đẩy mạnh công cuộc đấu tranh ấy nếu chúng tôi được giao trách vụ qua vai trò ở trong BCH cộng đồng.
SGT: Thưa Ông đã quyết định ra tranh cử vào lúc nào? Và từ đó đến nay, Ông đã gặp những khó khăn và thuận lợi gì?
Ô. NVT: Thưa tôi đã được một số hội đoàn, đoàn thể và anh em tiếp xúc, khuyến khích tôi ra ứng cử ngay từ hồi đầu năm, nhưng tôi không nhận lời vì chưa biết tình hình bầu cử như thế nào vì còn quá sớm. Thời gian gần đây thấy tình hình thực tế của cộng đồng như tôi vừa trình bày ở trên và đặc biệt sau khi kết hợp được với quý anh chị em có cùng tâm huyết để có thể thành lập một Liên Danh có khả năng làm việc thật sự đạt kết quả, nên tôi đã quyết định đứng ra ứng cử.
Trước hết về khó khăn, cái khó khăn lớn nhất là làm sao thành lập được một liên danh với những người có những khả năng chuyên biệt đa dạng, có kinh nghiệm, có nhiệt tình, có điều kiện đóng góp, có lòng với cộng đồng, có khả năng sinh hoạt hài hòa nhưng lại không lệ thuộc vào một tổ chức nào.
Về thuận lợi, trong thời gian vừa qua chúng tôi đã nhận được nhiều sự hỗ trợ của các hội đoàn cũng như nhiều cá nhân trong cộng đồng. Nhiều hội đoàn đã tích cực cổ võ, vận động và viết thư giới thiệu chúng tôi. Chúng tôi đã nhận được hơn 70 thư giới thiệu của các tôn giáo và hội đoàn. Điều này đã giúp chúng tôi mạnh dạn thành lập liên danh.
Đến nay chúng tôi đã thành lập được một liên danh đa dạng bao gồm đủ mọi lớp tuổi 60, 50, 40, 30 và 20. Với những khả năng khác nhau như công chức, giáo viên, luật sư, kế toán viên, nhân viên xã hội và sinh viên đại diện giới trẻ. Điều quan trọng là mặc dù đa dạng nhưng tất cả 7 người chúng tôi có thể làm việc chung với nhau trong tình thân và sự tương kính.
SGT: Việc thành lập liên danh đã diễn tiến như thế nào? Và xin Ông cho biết tóm tắt thành phần nhân sự của liên danh “Kết Hợp & Phát Triển”?
Ô. NVT: Như tên của Liên Danh chúng tôi là “Kết Hợp & Phát Triển” thì điều đầu tiên liên danh phải phản ảnh cái tinh thần đó đã. Muốn kết hợp mọi thành phần trong cộng đồng, liên danh chúng tôi phải đa dạng bao gồm đủ mọi thành phần trong cộng đồng. Muốn phát triển chúng tôi phải có khả năng và kinh nghiệm trong nhiều lãnh vực như tổ chức, quản trị, tài chánh, kỹ thuật thông tin, xã hội, văn hoá & giáo dục, thể thao. Liên danh của chúng tôi đã hội đủ những yếu tố này.
Thành phần nhân sự của liên danh “Kết Hợp & Phát Triển” gồm có:
Nguyễn Văn Thanh: Thụ Ủy Liên Danh, ứng cử chức vụ Chủ Tịch. Tuổi: 61 - Học lực: Cử Nhân Xã Hội (UWS). Nghề nghiệp: Nhân viên Xã Hội. Trước năm 1975: Sĩ Quan Nhảy Dù - QLVNCH. Sau năm 1975: Tù cải tạo. Vượt biên đến Úc cuối năm 1980. Sinh hoạt Cộng Đồng: - Trưởng Đoàn Thanh Niên Công Giáo Marrickville (1982-1985). - Phó Chủ Tịch Cộng Đồng Công Giáo VN/NSW (1988-1990). - Phó Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do NSW (1989-1991). - Thành viên Ban Chấp Hành Hội Đồng các Cộng Đồng Sắc Tộc - NSW Ethnic Communities' Council (1991-1993). - Chủ Tịch Cộng Đồng Công Giáo VN/NSW (1990-1993 / 1996-2006). - Chủ Tịch Hội Đồng Tư Vấn & Giám Sát CĐNVTD/NSW (2005-2009).
Nguyễn Văn Thân: Ứng cử viên Phó Chủ Tịch Nội Vụ. Tuổi: 41- Học lực: Cao Học Luật (UNSW). Nghề nghiệp: Luật sư. Sinh hoạt Cộng Đồng: - Phó Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do/NSW (1997-1999). - Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do NSW (1999-2001). - Phó Chủ Tịch CĐNVTD LB Úc Châu (1999-2001). - Phó Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do/NSW (2005 tới nay).
Nguyễn Toàn JP: Ứng cử viên Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ. Tuổi: 32 - Học lực: Cử Nhân Thương Mãi (Edith Cowan University - WA). Nghề nghiệp: Công chức. Sinh hoạt Cộng Đồng: - Sinh hoạt với Gia Đình Phật Tử (GĐPT) từ năm 1992. - Tổng Thư Ký Ban Hướng Dẫn GĐPTVN tại Úc Đại Lợi (2005 - tới nay). - Phó Chủ Tịch Liên Hiệp Các Trường Việt Ngữ NSW (2008 - tới nay). - Phó Chủ Tịch Hội An Sinh Xã Hội Việt- Úc (2006-2008).
Lê Quang Hiển: Ứng cử viên Phó Chủ Tịch Kế Hoạch. Tuổi: 55 - Học lực: Cử Nhân Giáo Dục (Macquarie Uni). Nghề nghiệp: Công chức. Trước năm 1975: Sĩ Quan Cảnh Sát Quốc Gia. Sau năm 1975: Tù cải tạo. Vượt biên đến Úc năm 1980. Sinh hoạt Cộng Đồng: - Ủy Viên Xã Hội Cộng Đồng Người Việt Tự Do/NSW (1991-1993).
Nguyễn Thị Ngọc Oanh: Ứng cử viên Phó Chủ Tịch Văn Hoá & Giáo Dục. Tuổi: 35 - Học lực: Cử Nhân Sư Phạm (UNSW). Nghề nghiệp: Giáo viên. Sinh hoạt Cộng Đồng: - Ca Trưởng Ca Đoàn Cabramatta (2001 tới nay). - Trưởng Ban Mục Vụ Giới Trẻ CĐCGVN/NSW (2000-2002). - Xướng ngôn viên chương trình phát thanh Tin Vui An Bình. - Phụ trách chương trình “Câu Chuyện Cuối Tuần” trên đài phát thanh 2VNR
Nguyễn Phan Khoa: Ứng Cử Viên Tổng Thư Ký. Tuổi: 22 - Học lực: Sinh viên (RMIT). Nghề nghiệp: Sinh viên. Sinh hoạt Cộng Đồng: - Chủ Tịch Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam NSW (VSA/NSW). - Phó Chủ Tịch Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam Liên Bang Úc Châu.
Nguyễn Giang: Ứng Cử Viên Thủ Quỹ. Tuổi: 50 - Học lực: Cử Nhân Thương Mãi (UWS). Nghề nghiệp: Kế Toán Viên. Sinh hoạt Cộng Đồng: - Sinh hoạt trong Hội Hướng Đạo Việt Nam (1988-1991). - Tổng Thư Ký Hội Hậu Duệ Chiến Sĩ VNCH (2006-2008). - Thủ Quỹ Hội An Sinh Xã Hội Việt Úc (2008 tới nay). - Thủ Quỹ & Trưởng Ban Thể Thao Cộng Đồng Người Việt Tự Do NSW (2007 tới nay).
SGT: Xin Ông cho biết Mục Tiêu của Liên Danh?
Ô. NVT: Thưa Liên Danh Kết Hợp & Phát Triển quan niệm rằng tương lai của cộng đồng tùy thuộc vào: - Sự đoàn kết và đóng góp của mọi thành phần trong cộng đồng; - Khả năng phục vụ và uy tín của Ban Chấp Hành Cộng Đồng (BCH CĐ) đối với đồng hương, chính quyền và cộng đồng chính mạch; - Phương cách làm việc phân minh, rõ ràng và trong sáng của BCH CĐ với mục đích và kế hoạch cụ thể; - Sự phát triển và quản trị tốt tài nguyên cộng đồng bao gồm phạm vi nhân lực, vật lực và tài lực.
Mục Tiêu của Liên Danh chúng tôi là: - Liên kết mọi thành phần trong Cộng Đồng để tăng sức mạnh và thế đứng của Cộng Đồng trong xã hội Úc; - Phát triển các sinh hoạt cộng đồng về mọi mặt: Xã hội, văn hóa giáo dục, nghệ thuật, thể dục thể thao; - Thành lập cơ cấu tổ chức phù hợp để mời gọi, thu hút và kết hợp nhân lực; - Đẩy mạnh việc đấu tranh cho nhân quyền, tự do, dân chủ cho Việt Nam; - Phát triển các dịch vụ phúc lợi xã hội và phát triển cộng đồng; - Phát triển và củng cố chặt chẽ sự quan hệ với chính quyền các cấp, các cơ quan, tổ chức, nghiệp đoàn, các Cộng Đồng sắc tộc bạn và các cơ quan truyền thông.
SGT: Tại sao liên danh của Ông mang danh hiệu “Kết Hợp & Phát Triển”?
Ô. NVT: “Kết Hợp & Phát Triển” là 2 mục tiêu chiến lược trong chương trình làm việc của Liên Danh chúng tôi nếu được cộng đồng tín nhiệm giao trách vụ điều hành công việc cộng đồng. Muốn phát triển một cách vững chắc và ổn định, xứng đáng là một cộng đồng lớn trong xã hội đa văn hóa Úc, chúng ta cần có sự góp sức của tất cả mọi thành viên và tổ chức trong cộng đồng. Để đạt được điều nầy, chúng ta phải tìm cách kết hợp được những kinh nghiệm, khả năng sẵn có trong cộng đồng để cùng nhau hợp lực đạt được mục đích chung.
Về phương diện Kết Hợp, chúng tôi nhận thấy chúng ta phải quan tâm đến 2 khía cạnh: Kết Hợp Nội Bộ giữa chúng ta với nhau, bao gồm cá nhân và đoàn thể trong cộng đồng, và Kết Hợp Ngoại Vụ với những cá nhân, tổ chức và cơ quan chính quyền trong phạm vi tiểu bang NSW và toàn nước Úc.
Về phương diện Phát Triển, chúng tôi nhận thấy rằng CĐ chúng ta còn có nhiều tiềm năng chưa được khai thác hữu hiệu và triệt để hầu làm cho CĐ Người Việt Tự Do của chúng ta càng ngày càng vững mạnh thêm và qua đó chúng ta có khả năng phục vụ các nhu cầu an sinh xã hội của đồng hương hữu hiệu hơn. Trong nhiều phạm vi chúng ta có thể làm tốt hơn, hữu hiệu hơn, lớn hơn, tổ chức quy mô hơn và mang về nhiều thành quả hơn thí dụ như: - Dịch vụ phúc lợi xã hội cộng đồng; - Các chương trình lễ hội hằng năm; - Công tác vận động, ngoại giao với chính giới và các tổ chức nhân quyền, truyền thông chính mạch; - Việc Quản trị, Tổ chức và Phát triển Trung Tâm Sinh Hoạt CĐ.
“Kết Hợp & Phát Triển” cũng là kim chỉ Nam, là điều kiện ắt có và đủ để hướng dẫn chúng tôi trong khi làm việc trong BCH/CĐ. Điều này có nghĩa là khi chúng tôi thực hiện một quyết định gì hoặc tiến hành một công tác gì, chúng tôi sẽ tự hỏi xem quyết định hoặc công tác ấy có phục vụ cho nhu cầu “Phát triển” CĐ trong tinh thần “Kết hợp” hay không? Nếu câu trả lời là “Có”, chúng tôi sẽ tiến hành không do dự. Nhưng nếu câu trả lời chưa được rõ ràng, dứt khoát, thì chúng tôi sẽ tìm hiểu, tham khảo thêm ý kiến của CĐ để chọn phương cách phù hợp nhất thỏa mãn được cả hai điều kiện “Kết Hợp & Phát Triển”.
SGT: Là người thường xuyên và tích cực tham gia các sinh hoạt của cộng đồng, đồng thời cũng là người lãnh đạo cộng đồng trong suốt thời gian dài, Ông đánh giá cộng đồng người Việt tại Úc nói chung, đặc biệt là tại NSW nói riêng, có những điểm mạnh, yếu gì? Những điểm mạnh yếu đó nên được giải quyết như thế nào trong tương lai?
Ô. NVT: Thưa đây chỉ là nhận xét của riêng các nhân tôi thôi. Về điểm mạnh thì cộng đồng chúng ta có một hệ thống tổ chức thuần nhất từ cấp Liên Bang đến các Tiểu Bang và Lãnh Thổ. BCH CĐNVTD Liên Bang Úc Châu là đại diện chính thức và duy nhất của Cộng Đồng người Việt tại Úc Châu. BCH Liên Bang cũng như các Tiểu Bang và Lãnh Thổ được chính quyền công nhận, được các cơ quan truyền thông quốc tế cũng như trong nước tôn trọng và coi là đại diện chính thức của tập thể người Việt tại Úc.
Riêng tại NSW cộng đồng có một cơ cấu tổ chức rõ ràng là BCH CĐ, các Hội Đoàn, Đoàn Thể, Hội Đồng Tư Vấn & Giám Sát cùng làm việc với nhau chặt chẽ, mật thiết. BCH CĐ có một sự liên lạc mật thiết với các cơ quan truyền thông Việt ngữ, có sự quan hệ mật thiết và tốt đẹp với các vị dân cử Liên Bang, Tiểu Bang cũng như địa phương nơi có nhiều người Việt cư ngụ.
Về mặt yếu: Vì địa dư của nước Úc rộng lớn nên sự hợp tác giữa các cộng đồng tại các tiểu bang và lãnh thổ chưa được chặt chẽ lắm. Điểm thứ hai là BCH CĐNVTD Liên Bang không có một ngân qũy để có thể mướn một người làm việc thường xuyên cho cộng đồng tại Canberra để có những liên hệ mật thiết với chính phủ, các cơ quan công quyền, cũng như các chính trị gia Liên Bang.
Tại NSW chúng ta thì sự liên hệ giữa các thành viên trong một số hội đoàn đôi khi có những khía cạnh chưa được hài hòa hoặc có vài sự hiểu lầm nhưng vì không được phân giải thỏa đáng nên đã tạo nên không khí thiếu thoải mái (mâu thẫn với nhau). Sinh hoạt giữa một số các hội đoàn còn hơi rời rạc chưa được liên kết chặt chẽ. Thành phần năng nổ đóng góp cho cộng đồng trước đây bây giờ tuổi đã cao nên sự đóng góp bị giới hạn. Trong khi đó thành phần trẻ chưa tha thiết, chưa gần gũi với cộng đồng, chưa thấy lý do phải đóng góp cho cộng đồng. Cũng như Liên Bang, tại NSW những người ra làm việc đều là thiện nguyện, cộng đồng chưa có khả năng tài chánh để mướn một người làm việc toàn thời cho cộng đồng trong vai trò là Tổng Giám Đốc (CEO hay General Manager) như các tổ chức của người Úc nên cộng đồng không phát triển được theo ý muốn.
SGT: Như Ông trình bầy lúc trước, việc “liên kết mọi thành phần trong Cộng Đồng” là việc vô cùng quan trọng để tăng sức mạnh và thế đứng của cộng đồng. Nhìn vào sinh hoạt đấu tranh của cộng đồng trong thời gian qua, ai cũng nhận sự liên kết chặt chẽ giữa Cộng Đồng với các cộng đồng tôn giáo. Tuy nhiên, trong thời gian gần đây, có những dấu hiệu cho thấy sự liên kết đó đã có phần lỏng lẻo. Nếu đúng, đâu là nguyên nhân? Trong trường hợp liên danh của Ông được đắc cử, mối liên kết này sẽ được phát triển ra sao?
Ô. NVT: Cá nhân tôi nhận thấy sự liên kết giữa BCH CĐ và các tổ chức tôn giáo vẫn tốt đẹp bình thường. Tuy nhiên nếu liên danh chúng tôi được tín nhiệm, chúng tôi sẽ gặp gỡ các vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo để xin ý kiến về việc thành lập một Ủy Ban Liên Tôn hầu có sự hợp tác chặt chẽ hơn gữa các tôn giáo và cộng đồng.
SGT: Cộng đồng người Việt tại NSW cũng như tại hải ngoại nói chung là cộng đồng tỵ nạn cộng sản. Trong khi đó tại VN, chế độ cộng sản vẫn còn hiện hữu và còn tàn ác độc tài, phản động hơn xưa gấp bội. Vì vậy, Liên Danh của Ông đã quyết định, nếu đắc cử, sẽ thành lập Uỷ Ban đặc trách về Nhân Quyền. Xin Ông vui lòng cho biết rõ hơn quyết định này?
Ô. NVT: Nhân Quyền là quyền được sống trong sự tự do, bình đẳng và tôn trọng nhân phẩm của con người. Để công cuộc đấu tranh nhân quyền cho dân tộc Việt Nam được hiệu quả, theo chúng tôi nghĩ, chúng ta cần phải đấu tranh có tổ chức và được trang bị với một hệ thống lý luận vững chắc, thực tế và phù hợp với luật pháp và trào lưu quốc tế. Ủy Ban Nhân Quyền do Liên Danh chúng tôi đề nghị thành lập sẽ quan tâm đến 2 vấn đề về nhân quyền:
Thứ nhất đối với cộng đồng người Việt đang sống tại tiểu bang NSW nói riêng, và tại Úc nói chung. Quyền được sống bình đẳng, hưởng cơ hội đồng đều trong xã hội, không bị kỳ thị là một phần của “nhân quyền” được Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền công nhận và bảo vệ. Tuy nhiên, trong những năm vừa qua chúng tôi nhận thấy rằng, còn rất nhiều trường hợp người Việt bị kỳ thị, hiếp đáp, đối xử thiếu công bằng vì lý do ngôn ngữ, chủng tộc, màu da, tuổi tác mà CĐ cho đến nay vẫn chưa có một chương trình cụ thể để cố vấn và trợ giúp những thành viên nầy. Tôi nghĩ rằng qua chương trình an sinh xã hội, chúng ta có thể hỗ trợ cho đồng hương trong việc bảo vệ quyền lợi và chống kỳ thị trong đời sống của họ.
Thứ hai là việc đòi hỏi, tranh đấu và bảo vệ nhân quyền cho đồng bào đang sống tại quê nhà. Liên Danh chúng tôi quan niệm rằng để cho công cuộc đấu tranh và bảo vệ nhân quyền cho dân tộc Việt Nam có khả năng thu hút và tập hợp được sự ủng hộ công khai và mạnh mẽ của đồng bào trong nước và ngoài nước, và của các tổ chức xã hội, chính trị và nhân quyền tại Úc và trong phạm vi toàn cầu, mục tiêu đấu tranh của chúng ta cần phải được đặt cơ sở lý luận dựa trên 2 vấn đề thực tế then chốt là:
Thứ nhất: Việt Nam là một thành viên của Liên Hiệp Quốc và hiện tại là một thành viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. Chính phủ Việt Nam có bổn phận phải thực thi trách nhiệm của mình đối với cộng đồng thế giới và dân tộc Việt Nam trong việc quảng bá, thực thi và bảo vệ Nhân Quyền thể theo những điều khoản được quy định trong Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền (Universal Declaration of Human Rights), Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân Sự và Chính Trị (International Convention on the Civil and Political Rights - ICCPR) và những công ước khác.
Thứ Hai: Những sự vi phạm nhân quyền của chế độ Cộng Sản Việt Nam đã được quan sát, nhận xét, đánh giá và báo cáo bởi các tổ chức Nhân Quyền quốc tế cộng với các tường trình của những tổ chức hoặc nạn nhân của sự vi phạm nhân quyền ở Việt Nam.
SGT: Cũng trong mục 4 của phần Đường lối làm việc, Liên Danh của Ông có nêu rõ “chủ động phát triển kế hoạch đấu tranh để đạt hiệu quả cao”. Như vậy, việc chủ động phát triển sẽ được tiến hành như thế nào?
Ô. NVT: Việc chủ động phát triển là BCH CĐ sẽ làm việc chung với các hội đoàn và các cá nhân trong cộng đồng để thành lập ra các tiểu ban chuyên môn gồm có: - Ủy Ban Quản Trị và Phát Triển Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng; - Ủy Ban Tổ Chức và Phát Triển Hội Chợ Tết; - Ủy Ban Xã Hội; - Ủy Ban Nhân Quyền; - Ủy Ban Thanh Thiếu Niên, Học Sinh & Sinh Viên; - Ủy Ban Tài Chánh; - Ủy Ban Văn Hóa Giáo Dục; - Ủy Ban Thể Dục Thể Thao; - Ủy Ban Kỹ Thuật Thông Tin.
Các Ủy Ban sẽ chủ động lập kế hoạch, chương trình làm việc và đưa ra cho BCH để có quyết định chung. Khi có sự đồng thuận chung, các Ủy Ban cứ thế khai triển và thực hành qua nguyên tắc ủy quyền tùy theo nhu cầu và tính chất của sự việc. Các thành viên trong ủy ban sẽ có những phiên họp thường xuyên với nhau để chia sẻ và theo dõi công việc. BCH chỉ đóng vai trò điều hành chung và hỗ trợ khi cần.
SGT: Cộng đồng người Việt tỵ nạn đã hiện diện ở Úc đến nay là ngót 35 năm. Vậy mà cho đến nay, vẫn có những cơ quan công quyền, công ty tư nhân, thậm chí có những trường học có rất đông con em của người Việt tỵ nạn theo học, đem cờ VC ra treo. Đến khi chúng ta được chúng ta giải thích, góp ý, họ vội vã xin lỗi, rồi hạ cờ VC xuống, treo cờ của chúng ta lên. Như vậy, để có thể “chủ động phát triển kế hoạch đấu tranh để đạt hiệu quả cao”, Ông có nghĩ đến việc cộng đồng của chúng ta nên in một cuốn sách nhỏ bằng tiếng Anh trình bầy quan điểm lập trường của CĐ về vấn đề này rồi phân phát rộng rãi trong xã hội Úc, để tránh những ngộ nhận đáng tiếc, khiến cộng đồng mất thời gian, công sức và uy tín?
Ô. NVT: Thưa đây là một trong những việc mà Liên Danh chúng tôi đặt ưu tiên hàng đầu. Nếu được tín nhiệm chúng tôi sẽ cố gắng thực hiện một cẩm nang hay một DVD nói về lịch sử Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại Úc bằng Anh ngữ để gửi đến các cơ quan công quyền, các bộ sở và các trường học để tránh những ngộ nhận đáng tiếc như trong quá khứ đã xảy ra.
SGT: Tiếp theo câu hỏi trên, chúng tôi cũng xin thưa, hiện tượng treo cờ VC vì ngộ nhận đã xảy ra không phải chỉ riêng tại NSW mà ở hầu hết các tiểu bang trên nước Úc. Trong dịp xảy ra hiện tượng này tại Victoria, trả lời phỏng vấn của Sàigòn Times, ông Nguyễn Thế Phong, lúc đó là Chủ Tịch CĐNVTD Victoria, cũng đã lên tiếng tán thành việc cộng đồng nên thực hiện cuốn sách nhỏ đó. Như vậy, Ông có nghĩ, cộng đồng liên bang nên kết hợp với cộng đồng các tiểu bang trong đó có NSW để cùng thực hiện cuốn sách có ý nghĩa và cần thiết này hay không?
Ô. NVT: Đây là một ước muốn đã lâu của tất cả các Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại tất cả các tiểu bang, nhưng vì xa xôi, phương tiện tài chánh eo hẹp, và không có nhân sự giúp làm nên ước mong này vẫn còn để đấy. Trong thời gian sắp tới Cộng Đồng NSW chúng ta có thể tình nguyện làm việc này. Sau đó đưa lên CĐ Liên Bang để tham khảo thêm ý kiến đóng góp từ các CĐ tiểu bang & vùng lãnh thổ khác. Nếu tất cả đều đồng ý thì cẩm nang hoặc DVD đó sẽ là của chung và bản quyền là của Liên bang. Việc cần thiết là chúng ta có một tài liệu nhắm vào các cơ quan, tổ chức, trường học để giải thích về lịch sử cộng đồng chúng ta để tránh những ngộ nhận đáng tiếc.
SGT: Một trong những “Kết Hợp & Phát Triển” quan trọng của BCHCĐ là kết hợp với các cơ quan truyền thông, nhất là truyền thông Việt ngữ. Vì vậy, trong phần “Mục Tiêu” cũng như “Đường lối làm việc”, liên danh của Ông cũng đã nhấn mạnh đến việc “phát triển sự quan hệ với các cơ quan truyền thông”. Như vậy nhìn lại trong thời gian qua, Ông đánh giá mối quan hệ giữa BCHCĐ và truyền thông, nhất là truyền thông Việt ngữ, mạnh yếu như thế nào? Tương lai nếu liên danh của Ông đắc cử, mối quan hệ đó sẽ được giải quyết và phát triển ra sao?
Ô. NVT: Theo nhận xét của cá nhân tôi thì mối quan hệ giữa BCHCĐ và truyền thông Việt ngữ trong thời gian vừa qua tương đối tốt đẹp. Các cơ quan truyền thông Việt ngữ lúc nào cũng hỗ trợ cộng đồng qua việc chuyển các tin tức về các cuộc biểu tình, đấu tranh, hội chợ Tết .v.v. Tuy nhiên cũng có những mặt yếu như ít có cơ hội gặp nhau để chia sẻ và hỗ trợ lẫn nhau. Nếu được sự tín nhiệm của đồng hương, Liên Danh chúng tôi sẽ cố gắng tạo những buổi gặp thường xuyên 2, 3 tháng một lần qua các buổi mạn đàm thân tình giữa BCH CĐ và các cơ quan truyền thông để tạo sự thông cảm, trực tiếp tiếp nhận những ý kiến đóng góp, trao đổi những ý kiến, đề tài liên hệ đến cộng đồng. Tạo cơ hội cho truyền thông gặp gỡ, chia sẻ, trao đổi để hỗ trợ lẫn nhau trong vấn đề thông tin và phát triển văn hóa Việt tại Úc.
SGT: Để có thể thực hiện được Mục tiêu “Liên kết mọi thành phần trong cộng đồng”, Liên Danh của Ông đã đề ra Đường lối làm việc: “Tiếp nhận ý kiến đóng góp và xây dựng của đồng hương, hội đoàn, qua các phương tiện truyền thông”. Như vậy, câu hỏi thứ nhất, xin Ông cho biết rõ hơn, các phương tiện truyền thông bao gồm báo chí, truyền thanh và cả email? Câu hỏi thứ hai, trong thời gian qua, có nhiều đóng góp của đồng hương qua báo chí, truyền thanh, email, thậm chí ngay tại các phiên họp của cộng đồng, nhất là gần đây có nhiều email gửi đến quý vị lãnh đạo về việc sinh hoạt của một hội đoàn đã không chào cờ, nhưng người gửi không hề nhận được bất cứ sự phản hồi nào. Vì vậy, chúng tôi xin hỏi là bên cạnh việc “tiếp nhận ý kiến đóng góp”, quý vị có “giải quyết” hoặc ít nhất là “phúc đáp” những người đóng góp ý kiến hay không?
Ô. NVT: Chủ trương của Liên Danh chúng tôi là sẽ đón nhận ý kiến đóng góp qua các phương tiện truyền thông. Chúng tôi sẽ cố gắng phúc đáp thư góp ý xây dựng của đồng hương. Tuy nhiên thực tế cũng cho thấy là nếu số lượng ý kiến đóng góp qua báo chí, emails, thư từ ..v..v.. quá lớn thì có thể BCH CĐ không có khả năng và điều kiện phúc đáp cho từng thành viên. Chúng tôi dự định là trong tương lai nếu được tín nhiệm, chúng tôi sẽ cố gắng sắp xếp mỗi tháng một lần lên các đài phát thanh để tiếp nhận ý kiến đồng hương và trực tiếp trả lời đồng hương. Làm như vậy những ai không có phương tiện internet/ email vẫn có thể tham gia góp ý kiến và BCH cũng có thể thu xếp thời gian dễ dàng hơn. Ngoài ra chúng tôi sẽ cố gắng thực hiện một tờ tin bằng Anh ngữ gọi là e-news để phổ biến những tin tức của CĐ đến giới trẻ qua email và internet.
Về việc chào cờ thì tất cả các sinh hoạt do Cộng Đồng tổ chức luôn luôn có chào cờ. Riêng các sinh hoạt của các hội đoàn, đoàn thể thì do các hội đoàn chịu trách nhiệm. Mặc dù được các hội đoàn và đồng hương bầu lên nhưng BCH không có quyền áp đặt và cũng không có quyền chế tài gì đối với các hội đoàn. Chúng ta sinh hoạt chung trong cộng đồng trong tinh thần đồng thuận, tôn trọng và tương kính lẫn nhau.Việc chào cờ chúng ta cần phải có một buổi họp rộng rãi để bàn về những nguyên tắc căn bản của việc chào cờ và có sự đồng thuận chung với nhau để tránh những hiểu lầm đáng tiếc.
SGT: Câu hỏi cuối cùng, Ông có điều gì muốn nhắn gửi với đồng hương trong cuộc bầu cử sắp tới?
Ô. NVT: Trước hết tôi xin thay mặt cho tất cả các thành viên trong liên danh Kết Hợp & Phát Triển xin cám ơn ông Hữu Nguyên và tuần báo Sàigòn Times dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn này, đã cho chúng tôi có cơ hội trình bày một số chủ trương và mục tiêu của liên danh chúng tôi. Chúng tôi cũng xin cám ơn các hội đoàn, tổ chức và cá nhân đã tích cực hỗ trợ chúng tôi, đã viết thư giới thiệu và vận động cho liên danh chúng tôi. Kính xin qúy vị tiếp tục hỗ trợ chúng tôi trong thời gian sắp tới.
Chúng tôi cũng tha thiết mời gọi tất cả qúy đồng hương, những ai đã ghi danh đi bầu thì ngày thứ Bảy 14 tháng 11 sắp tới đây hãy cố gắng bớt chút thời giờ đi bầu để chọn những người có khả năng và kinh nghiệm ra làm việc cho cộng đồng. Cộng đồng chúng ta xứng đáng có một chỗ đứng quan trọng trong xã hội Úc. Điều cần thiết là chúng ta phải có một Ban Chấp Hành có khả năng và uy tín để kết hợp mọi thành phần trong cộng đồng để tạo sức mạnh cho cộng đồng. Khi cộng đồng chúng ta có sức mạnh thì tiếng nói của chúng ta sẽ được lắng nghe và quyền lợi của chúng ta sẽ được bảo vệ.
Xin chân thành cám ơn tất cả qúy đồng hương.
SGT: Chân thành cảm ơn Ông và chúc Ông cùng liên danh “Kết Hợp & Phát Triển” gặp nhiều may mắn trên con đường dấn thân phục vụ cộng đồng..
- Hoàng Đ.Thư-
Trong vài năm gần đây, khi nhắc đến danh từ "Băng 49 Thằng"- Gang of 49- thì hầu như không người dân Nam Úc nào không hình dung được một băng đảng nguy hiểm, gồm hầu hết thành viên là người gốc thổ dân và mỗi tên trong băng đều là những kẻ lì lợm đã từng vào tù ra khám nhiều lần nhưng vẫn không sửa đổi, cho dù cảnh sát Nam Úc đã phải tổ chức một biệt đội đặc nhiệm nhằm đối phó với chúng từ năm 2007 cho đến nay. Gần đây một tu sĩ Công Giáo, Monsignor David Cappo, chủ tịch Ủy Ban Liên Kết Xã Hội (Social Inclusion Board) đã phải lên tiếng yểm trợ những lời kêu gọi đòi hỏi chính phủ có biện pháp cứng rắn để đối phó với băng đảng này. Ông cũng nói rằng những tên thường xuyên tái phạm tội sau khi được trả tự do cần phải bị cảnh sát theo dõi chặt chẽ khi vừa mãn hạn tù. Sau đây, xin mời qúy độc giả theo dõi bài lược dịch phóng sự tựa đề "Gang On A Rampage- Băng Đảng Lông Hành" của nữ ký giả Pia Akerman được đăng tải trên nhật báo The Australian ngày 19/10/09 vừa qua để biết rõ thêm về vấn đề này.
*
Một đám thiếu niên lêu lỏng ở Adelaide đã trở thành một một băng tội phạm táo tợn khiến cho cả thành phố phải sống trong kinh hoàng. Khi cả thành phố Adelaide đã ngủ say và đường xá trở nên hoang vắng thì một nơi vẫn còn tấp nập bận rộn là tiệm Cafe de Vili's. Tiệm này là một nơi vô cùng quen thuộc của người dân Adelaide trong suốt 40 năm qua. Nó là một tiệm bánh rộng lớn bằng một kho chứa hàng, mở cửa 24/24 dưới sự điều hành của ông Vili Militsis (hình trên), một người di dân Hung Gia Lợi. Tiệm thu hút liên tục những người làm ca đêm, cảnh sát và nhân viên an ninh vào bất cứ giờ giấc nào.
Vì thế, cái tin mà tiệm Vili's này đã bị chĩa súng cướp trong một vụ ăn hàng táo tợn đã khiến cho cả thành phố bàng hoàng khiếp sợ. Sự kinh ngạc chung càng dâng lên cao hơn nữa khi cảnh sát tiết lộ rằng các hung phạm có liên hệ với cái băng khét tiếng là "Băng 49 Thằng". Nhiều cá nhân trong cái băng tội phạm trẻ tuổi mà phần lớn thành viên là người thổ dân này, đã từng được xem là mối đe dọa cho các thương nghiệp ở Adelaide từ năm 2003, nhưng cả băng chỉ trở nên khét tiếng vào tháng 1/2007 khi cảnh sát gia tăng nỗ lực kềm chế chúng lúc các cuộc tấn công ngày càng trở nên táo bạo và nguy hiểm hơn.
Giới chính khách Nam Úc vô cùng nhanh nhẹn trong việc làm tăng uy tín của chính họ trong vấn đề trật tự trị an bằng những lời lẽ thật cứng rắn khi nói về các băng đảng này. Thí dụ điển hình là bộ trưởng tư pháp Michael Atkinson tuần qua đã gọi chúng là "thuần túy ác độc" (pure evil), trong lúc phát ngôn nhân tư pháp của phe đối lập, bà Vickie Chapman gọi chúng là "lũ nhỏ cứt thúi" (little turds).
Thoạt đầu, cảnh sát ước lượng là có khoảng 49 thiếu niên dính líu vào các vụ phạm tội và lập tức giới truyền thông địa phương vội vàng tặng ngay cái biệt danh "Băng 49 Thằng"- một biệt danh bây giờ trở thành tên- cho cái nhóm khởi đầu với tội đánh cắp xe khi còn ở tuổi niên thiếu.
Bây giờ cái nhóm này lại một lần nữa ồ ạt tràn ngập vào các bản tin hàng đầu với nhiều sự sợ hãi mới mẻ khi bọn tội phạm, bây giờ đa số nằm trong lứa tuổi 20, bắt đầu những hoạt động phạm pháp táo tợn, tàn bạo.
Ông Milisits ước lượng hàng ngày có khoảng 2000 khách hàng ra vào cửa tiệm của ông. Ông ngao ngán nói: "Nếu chúng tôi mà không được an ninh thì không ai có an ninh cả. Chúng tôi lúc nào cũng có khách hàng ở đây cả. 24/24, 7 ngày một tuần. Tôi hết biết nói gì nữa khi bọn chúng dám vào cướp tiệm một cách táo bạo như thế, và không thèm đeo mặt nạ nữa. Chúng nó không sợ hãi chi, không e ngại gì hết".
Cảnh sát truy nguyên sự khởi đầu của loạt hoạt động phi pháp này là ngày 3/09/09 khi hai gã đàn ông võ trang với một cây dao và một khẩu súng cầm tay uy hiếp nhân viên của quán nhậu Challa Gardens Hotel ở khu nội thành miền Tây của Adelaide là Kilkenny vào lúc 2g00 sáng.
Trong sáu tuần lễ từ đó đến nay, đã có thêm một bưu điện ngay thành phố, nhiều nhà hàng, nhiều tiệm bánh, một số TAB và một số quán nhậu bị chúng dùng súng để cướp của. Chính việc leo thang phạm pháp, với những mục tiêu khó khăn hơn, thông thường ngay giữa ban ngày, với những vũ khí nghiêm trọng hơn đã khiến cho cảnh sát, chính phủ Rann, giới nhân viên xã hội cũng như cộng đồng thổ dân hết sức lo ngại.
Chủ tịch Hiệp Hội Cảnh Sát Nam Úc (South Australian Police Asso- ciation), ông Mark Carroll cho biết sự tàn bạo cũng như mức độ thường xuyên của những vụ phạm tội này đã khiến cho không ít cảnh sát lo âu. Ông nói: "Qua việc tóm bắt những tên tội phạm hung tợn, táo bạo có xu hướng sử dụng vũ khí như thế này, các cảnh sát viên đã đứng một mối nguy hiểm đáng kể. Hy vọng của chúng tôi bây giờ là khi chúng bị kết tội thì sẽ có những bản án thích đáng sau đó". Ông Carroll cũng cho biết, trong số 11 tên bị tóm bắt cho đến bây giờ thì có một vài khuôn mặt chủ lực của nhóm này, và vì thế đã "cắt giảm đáng kể" những hoạt động của chúng.
Những kẻ có dính líu với băng này hiện nay đang lẩn trốn trên khắp tiểu bang và cũng đã trốn sang các tiểu bang khác. Sau vụ cướp tiệm Cafe de Vili's thì cuộc săn lùng tội phạm đã trở thành một cuộc săn bắt trên toàn nước Úc, và hôm Thứ Năm tuần qua, hai gã đàn ông đã bị tóm bắt ở Kilmore, phía Bắc Melbourne.
Chúng đã bị truy tố với tội cướp nghiêm trọng (aggravated robbery) liên quan đến nhiều vụ cướp khác nhau ở Adelaide, trong đó có vụ cướp Cafe de Vili's. Chúng đã bị giải giao về Nam Úc và sẽ bị cảnh sát thẩm vấn về 19 vụ cướp khác nữa, bắt đầu từ tháng 7/09.
Trong số những người có thể hân hoan nghênh đón hai gã đàn ông 19 và 20 tuổi này trở về Adelaide là 357 thành viên của một trang mạng Facebook dành cho những kẻ ái mộ "Băng 49 Thằng". Trang mạng này được một kẻ ái mộ vô danh tạo nên, và miêu tả những sở thích của băng này bao gồm "nghệ thuật ủi xe ăn cướp (art of ram raid), cướp xe, vỗ đít lấy tiền nhanh".
Phần thảo luận của trang đầy dẫy những cuộc tranh cãi nóng bỏng trong suốt tháng qua, kể từ khi băng đảng này được giới truyền thông chú ý đến một lần nữa. Tuy nhiên, cuối tuần qua, trang này đã bị dẹp và vì thế chỉ còn một trang đối nghịch mang tên "Băng 49 Thằng Là Lũ Hèn" mà thôi.
Hiện nay có nhiều người e ngại rằng cái danh hiệu "Băng 49 Thằng" cộng thêm với việc giới truyền thông náo nức chạy tin về chúng ở khắp mọi nơi đã khiến cho các hoạt động của chúng được tăng thêm phần quyến rũ, hào hứng khiến cho kẻ khác bắt chước làm theo để được tiếng.
Ông Milisits bây giờ đã phải thuê nhân viên an ninh đeo súng bảo vệ cho cửa tiệm của ông. Ông nói: "Tôi tin rằng đây là vấn đề của tất cả mọi người. Có nhiều đứa hay bắt chước trên đời này lắm. Lúc nào cũng có một kẻ nào đó nghĩ rằng "Nếu tụi nó làm được thì mình cũng làm được" như thế đấy".
Mặc dù nhân viên của ông không bị thương trong vụ cướp vừa qua, ngoại trừ người đầu bếp bị đấm vào mặt khi ông nhìn bọn cướp, nhưng ông Milisits e ngại về chuyện có thể xảy ra nếu hôm ấy có cảnh sát hoặc các nhân viên an ninh vốn là khách hàng thường xuyên của ông.
Năm 2007 thủ hiến Mike Rann đã yêu cầu chủ tịch Ủy Ban Liên Kết Xã Hội, Monsignor David Cappo, phát triển một kế hoạch nhằm đáp ứng những vấn đề đàng sau việc tỷ lệ phạm tội của thiếu niên tăng vọt như lốc xoáy. Theo bộ Tư Pháp thì bản tường trình tựa đề "Phá Vỡ Cái Vòng Lẩn Quẩn- To Break the Cycle" sau đó đã đưa ra 46 đề nghị và trong số này thì 42 đề nghị đã được thực hiện hoặc đang được thi hành. Thế nhưng, loạt tội ác gần đây đã dẫn đến nhiều câu hỏi vì sao băng tội phạm này lại xuất hiện một lần nữa, mang đến nhiều nguy hiểm cho công chúng chỉ sau hai năm.
Ông Tauto Sansbury, lãnh tụ thổ dân, vốn đã từng là cố vấn trong việc soạn thảo bản tường trình nói trên của ông Cappo và bây giờ là người điều hành một dịch vụ y tế cho thổ dân ở Seduna, ở ven biển Nam Úc cho biết ông "hơi bực mình" khi thấy chính phủ không chịu thực hiện nhiều biện pháp cần thiết hơn nữa. Ông nói: "Bọn người này ngày càng trở nên táo tợn, bọn chúng bắt đầu thực hiện những tội ác bạo động hơn nữa và tôi không muốn thấy cái ngày mà bọn chúng thực sự có tổ chức chặt chẽ hơn. Tôi không nghĩ rằng nhiều đề nghị trong bản tường trình được thực hiện. Tôi thực tình nghĩ rằng chúng ta đang bước lùi chứ không phải bước tới".
Trong khi đó thì Monsignor Cappo cho biết những đề nghị của ông đã có nhiều ảnh hưởng tốt mà những ảnh hưởng này khó có thể được đo lường. Ông nói: "Chúng ta đang đối phó với vài trăm đứa trẻ có nhu cầu được giúp đỡ. Có nhiều chuyện đã xảy ra nhưng không bao giờ được công chúng thấy cả bởi vì rất nhiều những đứa trẻ này không bao giờ tái phạm một lần nữa, hoặc nếu có thì cũng chỉ là những vi phạm ở mức thật thấp mà thôi".
Monsignor Cappo cũng cho biết câu nói mà ông Atkinson dùng để miêu tả băng này- "thuần túy ác độc"- không phải là một câu mà ông sẽ dùng, tuy nhiên, Monsignor Cappo cũng đồng ý rằng có một nhóm chính mà thành viên cần "phải lãnh án thật thích đáng" để có thể theo những khóa cải huấn lâu dài trong tù.
Ông Milisit cho biết ông không biết bằng cách nào mà nhà chức trách có thể chận đứng được băng này trước khi có thêm nhiều thương nghiệp bị thiệt hại. Ông nói: "Chúng ta đều chung vấn nạn này và nó sẽ không chấm dứt. Tôi không nghĩ ai có thể trị nó được".
LÃNH TỤ CÔNG ĐOÀN: HÃY MỞ RỘNG VÒNG TAY ĐÓN NGƯỜI TẦM TỴ
CANBERRA: Theo chương trình thời sự PM trên đài truyền thanh quốc gia ABC hôm thứ Hai 19/10, tổng thư ký liên bang của công đoàn Australian Workers Union (AWU), một trong những công đoàn lớn nhất ở Úc, đã lên tiếng kêu gọi chính phủ Úc nên mở rộng vòng tay đón nhận những người tầm tỵ Tích Lan đang bị đóng neo ở Tây Java, Nam Dương.
Cho đến bây giờ thì hầu như phong trào công đoàn lao động không hề chỉ trích cách đối phó của thủ tướng Kevin Rudd về 255 người tầm tỵ bị hải quân Nam Dương ngăn chận trên đường đến Úc. Thế nhưng ông Paul Howes, lãnh tụ AWU và đồng thời là phó chủ tịch tổng liên đoàn lao công ACTU đã xé rào trong vấn đề này. Ông thôi thúc chính phủ hãy chiếm lấy thế thượng phong về đạo đức và luân lý để bảo đảm rằng nước Úc sẽ không quay trở lại cuộc tranh cãi mang đầy tính chia rẽ năm 2001. Ông nói: “Cuộc tổng tuyển cử năm 2001 quả thật là một vết nhơ đen tối trong lịch sử của quốc gia chúng ta. Tôi nghĩ rằng những luận điệu đầy tính tu từ rỗng tuếch và tính kỳ thị đần độn sẽ được tung ra từ phe Liên đảng. Nhưng tôi mong muốn rằng chính phủ Lao động nên, và phải, chiếm thế thượng phong về luân lý và đạo đức (moral high ground) trong vấn để này bởi vì đây là sự công bằng xã hội. Đây là việc tuân thủ theo đúng luật pháp. Đây là việc làm theo lẽ phải trong tư cách một quốc gia đã phát triển. Và đây cũng việc làm điều phải cho xã hội của chúng ta”.
Ông Howes thôi thúc chính phủ Rudd nên học theo gương của cựu thủ tướng Malcolm Fraser của đảng Tự Do. Ông nói: “Lúc ấy có rất nhiều sự chống đối và bất mãn về việc nhận người tỵ nạn Việt Nam vào đất nước của chúng ta. Thế nhưng, bây giờ, nhiều thập niên đã trôi qua và không một ai có thể chối cãi sự thật rằng đấy là một chuyện tốt cho quốc gia của chúng ta, một chuyện tốt cho những người ấy. Những thuyền nhân Việt Nam của thập niên 1970 đã có một sự đóng góp vĩnh cửu và vô cùng quý giá cho sự phát triển của đất nước chúng ta. Tôi không nghĩ có người nào trong quốc hội liên bang có thể chối cãi điều này. Chúng ta cần phải bảo đảm rằng với những làn sóng di dân trong tương lai chúng ta sẽ không phạm phải những lỗi lầm ấy hết lần này đến lần khác”.
Chính phủ liên bang biện luận rằng qua việc không cho phép những người tầm tỵ đặt chân lên nước Úc thì họ đã gởi một thông điệp thật cứng rắn đối với bọn buôn người. Tuy nhiên, ông Howes cho rằng vấn đề căn bản cốt lõi là lập trường này cũng gởi đến cho xã hội Úc một thông điệp sai lầm. Ông nói: “Ngoại trừ những kẻ lèo lái các chiếc ghe ấy còn những cá nhân khác, những đứa trẻ ấy, những người phụ nữ ấy, những người đàn ông ấy, đã phải trốn chạy những hoàn cảnh mà đa số người dân Úc cũng không thể nào tưởng tượng nổi nữa”.
Ông cho rằng Úc không nên gởi những ngưởi tầm tỵ trở về những quốc gia không ký kết Công Ước Liên Hiệp Quốc về Người Tỵ Nạn, như Nam Dương.
Thủ Tướng Úc bị áp lực phải ngăn chận làn sóng tầm cư vào Úc
CANBERRA: Theo tin của thông tấn xã Reuters thì chính phủ Úc sẽ gửi thêm lực lượng cảnh sát đến các quốc gia Á Châu trong kế hoạch chống lại bọn buôn lậu địa người nhập cảnh Úc trái phép.
Dưới áp lực ngày càng gia tăng có thể ảnh hưởng đến mức độ ủng hộ của cử tri đối với đảng Lao Động, Thủ Tướng Kevin Rudd tuyên bố chính phủ sẽ không nhượng bộ trước những áp lực tình cảm và đe dọa tuyệt thực của 260 người Sri Lanka đòi hỏi chính phủ Úc phải cho họ nhập cảnh. Được biết trước đó, thủ tướng Rudd đã yêu cầu tổng thống Indonesia Susilo Bambang Yudhoyono ra lệnh cho hải quân Indonesia chận bắt chiếc tàu chở 260 người này ở vùng biển gần Java.
Ông Rudd nói với một đài phát thanh địa phương: “Tôi sẽ không gửi thông điệp đến những kẻ buôn lậu người trong khu vực cũng như trên toàn thế giới rằng đây là một sự trao đổi buôn bán hợp pháp. Đây là một vấn đề cực kỳ tồi bại và vô đạo đức. Trách nhiệm của tôi trên cương vị của một thủ tướng là đưa ra một quyết định cứng rắn nhưng công bình”.
Theo giới phân tích chính trị, thì hiện nay chính phủ đang được sự ủng hộ của đa số cử tri, có hy vọng đạt một chiến thắng lẫy lừng cho nhiệm kỳ thứ hai trong kỳ bầu cử Liên Bang được tổ chức vào cuối năm 2010 hoặc sớm hơn, nhưng vấn đề người tầm trú có thể làm giảm mức ủng hộ mà cử tri dành cho đảng Lao Động.
Một cuộc thăm dò thực hiện hồi tuần trước cho thấy 76% người trả lời tỏ ra quan ngại về số người tầm trú đến Úc là 1650 người trong năm nay, một con số vượt quá khả năng đáp ứng của chính phủ trong các trại tạm giam.
Mỗi năm Úc nhận một phần số người tỵ nạn trong khoảng 15 triệu 200 ngàn người trên toàn thế giới theo ước tính của Liên Hiệp Quốc, nhưng vần đề này đã chia dân chúng Úc ra làm hai phe, một bên ủng hộ và một bên chống lại bộ luật di trú mà họ cho là khoan nhượng.
Quan điểm đối lập của khối cử tri đối với vấn đề người tầm trú đã nói lên tinh thần bảo thủ của người dân Úc đưa đến kết quả chiến thắng bất ngờ của cựu Thủ Tướng John Howard vào năm 2001. Vào thời điểm đó ông Howard đã ra lệnh cho các toán biệt kích đột nhập vào tàu chở hàng “Tampa” của Na Uy ở ngoài khơi để ngăn không cho 433 người Afghanistan đặt chân lên bất cứ phần đất nào thuộc lãnh thổ Úc kể cả Christmas Island.
Tưởng nên nhắc lại, Ông Howard từng ngồi ghế Thủ týớng trong 5 năm liên tiếp, áp dụng một chính sách di trú gây nhiều tranh cãi và từng bị Liên Hiệp Quốc chỉ trích gắt gao, khi ông ra lệnh cầm giữ những người tầm trú trong trại tạm giam tại các đảo quốc nhỏ ở Thái Bình Dương trong thời gian họ chờ đợi được cứu xét, có khi kéo dài đến nhiều năm.
Năm 2008 đã có 4.750 người xin tỵ nạn ở Úc, 333 ngàn người ở Âu châu làm đơn xin tỵ nạn, trong số đó có 35 ngàn người ở Pháp và 30 ngàn người ở Anh. Việc ông Rudd lên tiếng yêu cầu Tổng Thống Indonesia chận bắt tàu của người tầm trú được coi như tương tự với chính sách cứng rắn của ông Howard trước đây.
Ông James Hathaway một chuyên gia về vấn đề người tỵ nạn trên thế giới tại đại học Melbourne nói: “Thủ Tướng Kevin Rudd đã động viên người Indonesia để thực hiện một việc làm nhơ nhuốc thay vì ra lệnh cho lực lượng Úc chặn người tỵ nạn lại. Nhưng mục tiêu và hiệu quả thì giống nhau”.
Chính phủ Úc đang gấp rút đưa thêm cảnh sát đến những quốc gia Á Châu được dùng làm nơi quá cảnh, bao gồm Indonesia, để giúp chính quyền địa phương phá vỡ các tổ chức buôn lậu người, tuy nhiên ông Rudd nói chính phủ sẽ không đặt ra những điều kiện khắt khe hơn đối với việc cấp giấy nhập cảnh như phe bảo thủ kêu gọi.
Hai đảng tranh cãi về vấn đề người tầm trú
CANBERRA: Trong thời gian gần đây những trận đấu võ mồm đã xảy ra giữa hai đảng Tự Do và Lao Động liên quan đến chính sách di trú sau khi xảy ra vụ hàng loạt những chiếc tàu chở di dân lậu tiến vào hải phận Úc. Vấn đề này đã lại được châm ngòi khi 260 người Sri Lanka bị cầm giữ ở phía Tây Java trực tiếp khẩn xin Thủ Tướng Úc cho họ được nhập cảnh vào Úc với tư cách tỵ nạn.
Bé gái Brindha 9 tuổi trong nhóm người tầm cư đã được truyền thông Úc đưa hình ảnh lên đài truyền hình với lời van xin thống thiết: “Ở nước em hàng ngày diễn ra những cảnh bắn giết, bắt cóc
họ giết những đứa trẻ như em. Chúng em không thể sống ở Sri Lanka, chúng em là những trẻ thơ, chúng em phải được đến trường học, cha mẹ chúng em đang tuyệt thực, chúng em không thể sống thiếu cha mẹ, xin hãy cứu chúng em”.
Thủ lãnh đối lập ông Malcolm Turnbull nói “Không giống như ông Rudd, tôi cảm thấy đau lòng trước lời van xin của bé gái trên tàu, bất cứ người Úc nào nhìn thấy cảnh tượng đó cũng mủi lòng nhưng chúng ta không thể giúp tất cả mọi người”.
Thủ lãnh đảng Quốc Gia là Warren Truss đưa ra nhận định, rằng chính sách di trú mềm dẻo hiện nay của chính phủ đã khuyến khích người tầm trú chấp nhận hiểm nguy và đã có ít nhất 25 người bị thiệt mạng trong năm nay khi họ đang trên đường đến Úc. Ông nói: “Ở mọi nơi trên thế giới người ta nói với nhau rằng Úc là một nơi chốn lý tưởng để định cư. Họ nghĩ là nếu họ đi đường tắt bằng cách đốt giai đoạn chờ đợi, chấp nhận rủi ro mạo hiểm trên một chiếc tàu bị rò rỉ, rồi thì cuối cùng cũng sẽ được nhập cảnh vào Úc nhưng cho đến nay chúng ta đã chứng kiến nhiều cái chết của những người đi theo con đường đó. Từ nay cho đến khi chúng ta dập tắt được hoạt động của bọn buôn người, sẽ còn có thêm nhiều người nữa bị vong mạng”.
Phó Thủ Tướng Julia Gillard mắng mỏ ông Truss, rằng lời nhận định của ông là một cáo buộc hèn hạ khi ông đổ lỗi cho chính sách di trú mềm dẻo của đảng Lao Động đã gián tiếp gây nên thảm cảnh của những người tầm trú. Bà yêu cầu thủ lãnh đối lập là ông Malcolm Turnbull buộc ông Truss phải xin lỗi. Tuy nhiên ông Turnbull nói Đảng Lao Động đang tuyệt vọng đánh lạc hướng dư luận về sự thất bại của chính sách bảo vệ biên giới Úc của chính quyền.
Phó Thủ Tướng Julia Gillard mắng mỏ ông Truss, rằng lời nhận định của ông là một cáo buộc hèn hạ khi ông đổ lỗi cho chính sách di trú mềm dẻo của đảng Lao Động đã gián tiếp gây nên thảm cảnh của những người tầm trú. Bà yêu cầu thủ lãnh đối lập là ông Malcolm Turnbull buộc ông Truss phải xin lỗi. Tuy nhiên ông Turnbull nói Đảng Lao Động đang tuyệt vọng đánh lạc hướng dư luận về sự thất bại của chính sách bảo vệ biên giới Úc của chính quyền.
Trong khi đó, Thủ lãnh đảng Xanh là Thượng Nghị sĩ Bob Brown cho rằng cả hai đảng lớn đang gieo tiếng xấu cho những người tầm trú. Ông nói “Thật là dễ dàng khi chúng ta gom đám buôn người với những người tỵ nạn thực sự vào làm một và đem tiếng xấu của người này gán vào người kia”.
Biến cố mới nhất vừa xảy ra liên quan đến những người thuộc sắc tộc Tamil ở Sri Lanka bị hải quân Indonesia chặn bắt theo lời yêu cầu của chính phủ Úc. Những người này đã từ chối rời khỏi tàu hiện đang nằm ở cảng Merak- Java và tiến hành một cuộc tuyệt thực tập thể.
Đại diện Cao Ủy Sri Lanka tại Úc là ông Senaka Walgampaya nói những người Tamil xin tỵ nạn đã đưa ra những luận điệu sai lạc về chính quyền Sri Lanka để chứng minh tư cách tỵ nạn thật sự của họ. Ông Walgampaya nói thêm là ông không tin những người này xuất phát từ Sri Lanka. Có nhiều khả năng là họ đã rời Sri Lanka nhiều năm về trước, đã sống ở phương Tây nhưng không được cấp quốc tịch.
Những người tầm trú Tamil hiện nay đã ngưng tuyệt thực nhưng vẫn chưa chịu rời thuyền . Được biết sau hai ngày tuyệt thực đòi hỏi được cho tái định cư ở một quốc gia thứ ba, những người này đã phải bỏ cuộc vì không chịu nổi sự hành hạ của cơn đói khát trong thời tiết nóng cháy da ở Indonesia.
Đại diện của những người tầm trú là Alex nói, họ sẵn sàng cung cấp những chi tiết liên quan đến tổ chức buôn người đã lấy tiền của họ nếu họ được bất cứ một đệ tam quốc gia nào cho nhập cư. Thay mặt những người tầm trú, Alex xin lỗi đã phát động cuộc tuyệt thực và cho rằng đây là một hành động sai lầm. Alex nói cuộc tuyệt thực không phải để chống đối chính quyền Indonesia nhưng là một sự thỉnh cầu gửi đến cộng đồng quốc tế nhằm tìm kiếm một giải pháp cho họ. Alex nói với phóng viên AFP rằng họ ngưng tuyệt thực nhưng sẽ không rời tàu. Họ ngưng cuộc tuyệt thực bởi vì “đã có 100 ngàn người Tamil chết trong cuộc nội chiến ở Sri Lanka và chúng tôi không muốn có thêm người chết nữa”.
Ông Harry Purwanto, nhân viên di trú ở cảng Merak cho biết những người tầm trú sẽ được tiếp xúc với giới chức Liên Hiệp Quốc trong tuần này.
THÊM GHE CHỞ TẦM TỴ HƯỚNG VỀ ÚC
CANBERRA: Tối Chúa Nhật 18/9 vừa qua một tuần dương hạm của hải quân Úc đã ngăn đón một chiếc ghe chở 39 người tình nghi là tầm tỵ (suspected asylum seekers) trong hải phận của Úc, cách rặng đá ngầm Ashmore khoảng 24 cây số về hướng Tây Bắc.
Chiếc ghe này bị tuần dương hạm HMAS Pirie ngăn đón khoảng 7g35 tối sau khi bị một chiếc máy bay thuộc lực lượng biên phòng (Border Protection Command) phát giác.
Tổng trưởng nội vụ, ông Brendon O'Connor cho biết những người tầm tỵ cùng 3 người trong thủy thủ đoàn sẽ được chuyển sang đảo Giáng Sinh (Christmas Island) để được kiểm tra lý lịch, y tế và an ninh.
Cũng cùng lúc ấy thì một chiến hạm Úc đang liên tục theo dõi một chiếc ghe bị trục trặc giữa biển và được cho là chở người tầm tỵ trong khi Nam Dương có trách nhiệm ngăn cản chiếc ghe ấy đến lãnh hải của Úc.
Chiếc ghe này vẫn còn trong hải phận của Nam Dương và một chiếc ghe khác đang ở trong hải phận Nam Dương được cho là chở tổng cộng 270 người tầm tỵ.
Tưởng cũng nên nhắc lại chiến hạm HMAS Armidale được nhà chức trách Nam Dương yêu cầu kiểm soát tín hiệu cầu cứu của một chiếc ghe nằm khoảng 296 cây số ở phía đông bắc đảo Giáng Sinh. Và trong một hành động mà nhân viên chính phủ miêu tả là “một sự liên lạc”, chiếc ghe được thấy hoàn toàn an toàn và hành khách không cần phải được cứu trợ về y tế gì cả. Tuy vậy, chiến hạm Armidale vẫn không rời xa chiếc ghe này.
Thế nhưng, chính phủ liên bang đã cho nhà cầm quyền Jakarta biết rõ rằng chiếc ghe ấy cùng tất cả mọi người trên ghe vẫn là trách nhiệm của Nam Dương. Phó thủ tướng Julia Gillard nói: “Vai trò của chúng ta là giúp đỡ, nếu sự giúp đỡ của chúng ta được nhà đương cuộc Mã Lai hoặc Nam Dương yêu cầu, thế nhưng họ là những người nắm quyền kiểm soát mọi nỗ lực trong vấn đề này”.
Thủ tướng Kevin Rudd đã bay sang Nam Dương hôm thứ Hai 19/10 vừa qua để dự lễ ăn mừng kỷ niệm ngày đăng quang của tổng thống Susilo Bambang Yudhoyono. Được biết nhân dịp này ông sẽ bàn luận về những biện pháp để ngăn ngừa người tầm tỵ đến Úc ngang qua ngả Nam Dương.
Thế nhưng, phát ngôn nhân di trú của phe đối lập liên bang, bà Sharman Stone đã tuyên bố với đài ABC rằng ông Rudd phải làm nhiều chuyện hơn là chỉ nương dựa vào Nam Dương “đỡ gánh nặng” trong việc ngăn cản ghe của người tầm tỵ. Bà cũng nói rằng nếu chính sách của chính phủ Howard được giữ lại “thì chúng ta đã không có khó khăn.. vì chúng tôi không có khó khăn gì về các chiếc ghe.. [khi] còn nắm chính quyền”
Tuy nhiên, chiếu theo những con số từ chính bộ Di trú thì cái gọi là Giải Pháp Thái Bình Dương của chính phủ liên đảng Howard và những trung tâm tạm giam người tầm tỵ thật ra không có nhiều ảnh hưởng như họ vẫn thường hô hoán. Bà Gillard cho biết “khoảng 8.500 người tầm tỵ đến Úc trong khoảng thời gian hai năm sau khi ông Howard và đảng Tự do bắt đầu áo dụng loại chiếu khán “bảo vệ tạm thời” (temporary protection visas)
W. TRUSS: CHÍNH SÁCH CỦA LAO ĐỘNG KHIẾN NGƯỜI TẦM TỴ THIỆT MẠNG
CANBERRA: Cuộc tranh cãi về biên phòng bùng nổ hôm cuối tuần qua sau khi chính sách của chính phủ Lao động bị cho là đã khiến cho 25 người tầm tỵ thiệt mạng.
Lãnh tụ đảng Quốc Gia là ông Warren Truss đã tuyên bố rằng nhiều thuyền nhân bị thiệt mạng trên đường đến Úc sau khi chính phủ liên bang Úc thay đổi chính sách biên phòng.
Thế nhưng, phó thủ tướng Julia Gillard đã phản công kịch liệt và đòi hỏi phe đối lập phải tức khắc rút lại những lời tuyên bố “hèn hạ” và “đáng phỉ nhổ” ấy.
Bà đòi hỏi lãnh tụ đối lập Malcolm Turnbull tạ lỗi và rút lại những lời tuyên bố trên. Bà nói: “Có vẻ như họ đã không học hỏi được một điều gì cả từ cái vụ email giả tạo gần đây, không một điều gì cả về việc thế nào là những tiêu chuẩn thích hợp trong phong cách hành xử của những người đại diện dân chúng. Vì thế, tôi sẽ nói thật rõ cho ông Turnbull biết, ông ta có một công tác để làm và đó là bảo đảm rằng ông Truss phải lên tiếng xin lỗi và rút lại lời tuyên bố ô nhục ấy”
Một phát ngôn nhân của ông Turnbull gạt qua một bên sự tấn công của bà Gillard và cho rằng đấy chỉ là một sự đánh lạc hướng mà thôi. Ông nói: “Lao động đang vất vả cố muốn chuyển hướng sự chú ý của quần chúng ra khỏi sự thất bại toàn diện của chính sách biên phòng của họ”.
Tường cũng nên nhắc lại, lời tuyên bố của ông Truss được đưa ra trong một bản thông cáo báo chí kêu gọi một chính sách biên phòng cứng rắn hơn. Ông Truss tuyên bố: “Chuyện đã có ít nhất 25 người thiệt mạng trong lúc cố đến Úc kể từ khi chính phủ Lao động liên bang đưa dấu hiệu về chính sách mở cửa của họ trong vấn đề biên phòng lẽ ra phải quá đủ để Lao động phải suy ngfhi4 lại về sách lược thất bại này của họ”.
Bản thông cáo này đánh dấu một mức độ thấp hèn kỷ lục trong cuộc tranh luận về người tầm tỵ trong vài tuần qua, và được đưa ra sau khi một dân biểu thuộc đảng Country Liberal Party (Quê Hương Tự Do) ở Northern Territoty miệt thị người tầm tỵ là “cặn bã” (scum) trong cuộc tranh cãi về chỗ ở khẩn cấp.
Trong lúc ấy thì chính phủ liên bang cũng công bố nhiều con số cho thấy cái gọi là “khủng hoảng” về người tầm tỵ ở Úc chẳng là gì so với những quốc gia khác.
Trong năm 2008, có 4750 đơn xin tầm tỵ ở Úc, so với 49.000 ở Hoa Kỳ, 36.000 ở Gia Nã Đại, 35.160 ở Pháp, 31.160 ở Ý và 16.610 ở Thụy Sĩ. Từ đầu năm 2009 cho đến bây giờ chỉ có 1.700 người được xem là di dân bất thường (irregular migrants) đã đến Úc bằng ghe mà thôi.
NAM ÚC CẤM HỌC SINH ÔM NHAU
ADELAIDE: Theo nhật báo The Advertiser ngày 20/10 vừa qua thì học sinh lớp 6 và lớp 7 tại một trường tiểu học ở Nam Úc đã bị cấm không cho trai gái ôm nhau vì e ngại rằng việc này sẽ đưa ra “một gương xấu” cho học sinh các lớp dưới.
Sau khi một số phụ huynh ở trường Largs Bay Primary School than phiền thì nhà trường đã cấm nam nữ sinh ở hai lớp lớn này ôm nhau hoặc có những cách biểu lộ tình cảm khác giữa “bạn trai và bạn gái”.
Hiệu trưởng của trường, bà Julie Gail đưa ra một thông cáo ghi nhận: “Việc ôm nhau (giữa bạn bè) không bị nghiêm cấm, thế nhưng chúng tôi can ngăn chuyện bày tỏ tình cảm trong sân trường của những học sinh lớp 6 và lớp 7 có bạn trai hoặc bạn gái ở trường. Chúng tôi muốn những học sinh lớn hơn đưa ra những tấm gương tốt hơn cho các học sinh nhỏ tuổi ở trường”.
Bộ giáo dục Nam Úc từ chối không tán thành chính sách này của nhà trường và cũng từ chối không cho biết nếu chính sách này được áp dụng tại trường học nào khác ở Nam Úc hay không.
Phụ huynh của hai gia đình không hài long với chính sách nói trên đã liên lạc với nhật báo The Advertiser và cho biết lẽ ra nhà trường chỉ nên có hành động nếu có sự biểu lộ tình cảm không thích hợp hơn là ra lệnh ngăn cấm toàn thể các học sinh 11 và 12 tuổi.
Những phụ huynh này không muốn tên tuổi họ được nêu lên vì e ngại rằng con em họ sẽ bị nhà trường trù ếm. Họ cũng cho biết thêm là nhiều học sinh đã bị trừng phạt vì ôm nhau.
Họ cho biết phó hiệu trưởng của trường và cố vấn học đường đã thông báo về lệnh cấm này trong một buổi họp của học sinh lớp 6 và lớp 7 sau khi có nhiều vụ học sinh ôm chầm lấy nhau khi tái ngộ sau kỳ nghỉ hè hai tuần.
Hội đồng quản trị của trường không hề thảo luận về lệnh cấm này trong các kỳ họp của họ. Vì thế, một gia đình có con gái học ở trường, và gia đình kia có hai con theo học tại trường, lại càng không hài long về chính sách ấy.
Họ cho biết rằng lệnh cấm này thật ra được áp dụng khắt khe hơn như nhà trường thừa nhận. Một bà mẹ cho biết: “Tôi không muốn con gái tôi theo học tại một trường mà sự biểu lộ cảm tình lại dẫn đến chuyện bị trừng phạt. Con gái tôi có rất nhiều bạn trong số nam sinh của trường và nó bị răn đe là nó sẽ bị trừng phạt nếu nó ôm mấy đứa bạn con trai này. Tôi nghĩ rằng chính chuyện ấy mới đưa ra một gương vô cùng tệ hại cho tất cả học sinh, lớn cũng như nhỏ”.
Chuyên gia về bảo vệ thiếu nhi (child protection) của viện đại học Nam Úc, bà Elspeth McInnes cho biết lợi ích hay tai hại của chính sách này tùy thuộc vào phương cách mà nó được áp dụng và kiểm soát. Bà nói: “Lý lẽ bình thường cần được sử dụng ở đây và nếu một học sinh vừa nhận được một tin khủng khiếp và được bạn bè ôm thì người ta không nghĩ là nhà trường sẽ có phản ứng quá mạnh so với những chuyện lén lút xảy ra đàng sau lớp học”.
XE VƯỢT RÀO VĂNG LÊN NÓC NHÀ
SYDNEY: Một gia đình ở Sydney may mắn thoát chết và không bị thương tích gì khi một chiếc xe lạc tay lái văng lên cao, vượt qua hàng rào cao hai thước và rớt lên nóc nhà của họ ở Parklea, khu ngoại ô miền Tây Sydney vào sáng sớm Chúa Nhật 18/9 vừa qua.
Tai nạn dữ dội này khiến miểng văng vào nhiều ngôi nhà chung quanh, kể cả một mảnh sắt lớn từ cột đèn xanh bị văng xa 120 thước, xuyên thủng nóc một căn nhà khác.
Cảnh sát cho biết họ nghi ngờ rằng tốc độ quá cao cũng như tài xế lái xe trong lúc có nồng độ rượu cao là những nguyên nhân gây ra tai nạn này. Cảnh sát cũng cho biết thêm là họ đang điều tra xem có phải tài xế của chiếc xe này đang đua với một xe khác khi tai nạn xảy ra hay không.
Tai nạn khiến cho nhiều cảnh sát viên dày dặn kinh nghiệm phải thất kinh nàyxảy ra khoảng 2g00 sáng khi một chiếc Holden Commodore đang chạy trên đường Sunnyholt theo hướng Đông bị lạc tay lái, cán lên dải xi-măng chia đôi đường, đâm đầu vào cột đèn xanh rồi nhủi lên lề đường. Sau đó, xe cán lên một mô đất dốc thoai thoải và bay bổng lên không trung.
Chiếc xe bay cao vút qua khỏi một hàng rào bằng cây, bay xuyên qua những tàng cây rồi lật ngược trước khi rơi xuống nóc nhà của hai vợ chồng ông Peter và bà Katy Arnold trên đường Guernsey Way.
Cách nơi xe rơi vài thước thì cô con gái mới ba tháng của họ đang ngủ say.
Một hành khách trên chiếc xe chui ra khỏi xe nhưng bị kẹt trên nóc nhà trong lúc người kia vẫn kẹt cứng trong xe.
Khoảng một giờ đồng hồ sau khi tai nạn xảy ra thì các đội cứu thương và cứu hỏa mới có thể tháo gỡ được hai gã đàn ông này ra khỏi xe và nóc nhà.
Cả hai đều được mang đến bệnh viện điều trị và cả hai đều bị nhiểu thương tích nhưng không có thương tích nào trầm trọng đến độ gây nguy hiểm cho tính mạng.
Thanh tra Adrian Grech, đồn trưởng đồn cảnh sát Blacktown lắc đầu nói: “Tôi đã từng đến hiện trường của nhiều tai nạn thật trầm trọng, nhưng đây quả thật là một tai nạn khác biệt và kỳ lạ. Chắc chắn là phải có vận tốc cao lắm mới có một tai nạn xảy ra từ khoảng cách 90 thước, rồi xe bay bổng để rớt lên nóc nhà như thế này. Chúng tôi nhận được báo cáo cho biết có một chiếc xe khác chạy sau chiếc xe này, nhưng không ai có thể nói chắc chắn được rằng hai chiếc xe ấy chạy gần nhau”.
Hai vợ chồng ông Arnold bị một phen hoảng vía, nhưng họ cũng tạ ơn trên đã giúp cho gia đình họ không hề hấn gì.
8 NGƯỜI BỊ THƯƠNG KHI FLAT NỔ TUNG
MELBOURNE: Nhân chứng của một vụ nổ tại một căn chúng cư ở Hawthorn cho biết tiếng nổ nghe chẳng khác gì một chiếc máy bay đâm đầu vào tòa nhà hoặc một vụ tấn công của bọn khủng bố. Tám người đã được đưa vào bệnh viện điều trị thương tích sau vụ nổ vào chiều tối Chúa Nhật 18/10 vừa qua.
Một phát ngôn nhân của dịch vụ xe cứu thương Victoria cho biết một người đàn ông 37 tuổi bị phỏng mặt, tay và lưng và một phụ nữ 30 tuổi cũng bị phỏng trầm trọng.
Một phụ nữ khác 22 tuổi bị cắt ở lưng và sưng đầu cùng một người đàn ông bị lỗ đầu đã được đưa vào bệnh viện Royal Melbourne để chữa trị. Bốn người khác được chữa trị tại chỗ với những vết cắt và trầy.
Vụ nổ xảy ra khoảng 5g15 chiều tại một tòa chúng cư trên đường Rathmines Road, Hawthorn, và sau khi tiếng nổ xảy ra thì lửa bốc cháy phừng phừng trong căn phòng bị nổ.
Nhân chứng cho biết một số cư dân của tòa chúng cư hoảng hốt cố cứu cái gia đình bốn người từ căn phòng bị nổ tung trong lúc nhiều người khác đổ xô chạy túa ra đường trong kinh hoàng tột độ.
Ông Luke Day, 36 tuổi, làm nghề giáo viên trung học, sống gần tòa chúng cư cho biết: “Tiếng nổ nghe như mộ chiếc máy bay rơi xuống tòa nhà ấy vậy”.
Ông cũng cho biết tiếp sau tiếng nổ thật lớn đầu tiên là một vài tiếng nổ nhỏ khác.
Người bạn đời của ông, bà Zillah smith, 32 tuổi là một y tá và bà bảo ông chụp vài cái khăn ước khi họ chạy đến chỗ xảy ra vụ nổ. Ông kể lại: “Chúng tôi nhúng khăn vào bồn tắm và trùm khăn lên mình hai người sống trong căn phòng kế bên khi chúng tôi thấy họ ở ngoài sân với nhiều vết phỏng. Người phụ nữ nằm lăn ra trên sân và la khóc thật lớn còn người đàn ông thì đi vòng vòng trong cơn choáng váng”.
Bà smith cho biết người phụ nữ nằm dưới đất bảo rằng đấy là một vụ nổ thùng ga. Bà nói: “rõ ràng là họ ở gần bên cái vụ nổ đã xảy ra." w
Có nhiều mảnh thủy tinh vỡ vụn trên sda6n và bà smith cho biết bà nghĩ người phụ nữ này đã nhảy từ cửa sổ lầu trên để tránh nạn.
Ông Day cho biết ông thấy nhiều người khác trong tòa chúng cư nơi xảy ra vụ nổ đi lang thang với nhiều mảnh thủy tinh găm vào tay họ. Phần lớn các cửa sổ ở cùng bên của căn chúng cư bị vỡ tan vì sức ép của vụ nổ.
Một kế toán gia 26 tuổi sống trong tòa chúng cư đối diện nói: 'Tôi cứ tưởng đấy là một vụ tấn công của bọn khủng bố bởi vì tiếng nổ to lắm”.
Theo nhật báo Te Herald Sun hôm thứ Hai 19/10 thì cảnh sát đã tìm thấy nhiều dụng cụ thiết lập hệ thống trồng cây không cần đất (hydroponic set-up) trong căn phòng bị nổ tung ấy.
DB STEWART RÚT ĐƠN KIỆN CHÍNH PHỦ SAU KHI HỌP VỚI THỦ HIẾN REES
SYDNEY: Sau khi gặp gỡ với thủ hiến Natan Rees thì dân biểu Lao động thuộc đơn vị Bankstown đã bãi bỏ vụ kiện về việc ông bị cách chức bộ trưởng trước đây. Hôm thứ Hai 19/10 vừa qua văn phòng của ông Rees đã đưa ra một thông cáo báo chí cho biết hai người đã có “một cuộc họp thân thiện” (amicable meeting) về vụ kiện tụng của ông Stewart.
Bản thông cáo ghi nhận: “Đã có sự thỏa thuận là ông Stewart sẽ bãi bỏ vụ kiện và trả các lệ phí của bên bị than phiền. Ông thủ hiến chấp nhận rằng ông Stewart có quan điểm là có một số dữ kiện không có sẵn vào thời điểm bản báo cáo của bà Ronald được viết có thể tạo ảnh hưởng đến kết luận của bản báo cáo này, nếu bà Ronald biết đến những dữ kiện đó. Ông thủ hiến không có thêm một lời bình luận nào cả”.
Tưởng cũng nên nhắc lại, ông Stewart bị bãi chức bộ trưởng tiểu thương (small business minister) sau khi một cuộc điều tra độc lập do nữ trạng sư Chris Ronalds SC điều hành đi đến kết luận rằng ông đã mắng chửi một nữ nhân viên là bà Tina Sanger trong một buổi tiệc gây quỹ vào tháng 10/08.
Ông Stewart đã liên tục khẳng định rằng ông không hề làm chuyện gì sai quấy cả và đã khởi sự kiện tụng chính phủ tiểu bang NSW và bà Ronald về việc ông bị bãi chức. Ông đã thề sẽ tiếp tục chiến đấu cho dù trong tháng 9/09 vừa qua đã có lệnh tòa không cho phép ông truy đuổi chính phủ NSW về vụ bãi chức này.
Ba chánh án từ Tòa Kháng Án (Appeal Court) đã đi đến kết luận rằng thủ hiến Rees không hề có “trách nhiệm về công đạo tự nhiên” (duty of natural justice) hoặc “trách nhiệm về common law” đối với ông Sewart.
Bản thông cáo báo chí của ông Rees cũng cho biết thêm là ông Stewar sẽ không bị “gạt ra ngoài sự xét đoán để thăng thưởng vào chức vụ bộ trưởng dựa theo khả năng trong tương lai”.
BỊ XIẾT NHÀ VÌ KHÔNG TRẢ HỌC PHÍ
SYDNEY: Học phí và lệ phí nhà trẻ đang làm cho nhiều gia đình Úc phải vất vả cực nhọc và ngày càng trở nên nguyên nhân chính của việc gia đình mắc nợ. Theo tương trình của hai tổ chức thì hiện nay có hơn 60 trường tư thục nổi tiếng ở miền Bắc NSW và Queensland bắt đầu mướn công ty đòi nợ truy đuổi phụ huynh còn nợ học phí.
Ông Alan Harries, tổng giám đốc của Institute of Mercantile Agents (IMA), cơ quan đại diện những người truy đuổi nợ (debt collectors), cho biết thành viên của IMA thông báo cho biết họ nhận thấy có sự gia tăng đáng kể trong con số những món nợ được nhà trường gởi đến cho họ truy đuổi trong năm qua và những món nợ loại này đã trở thành “một nguồn liên tục”. Ông nói thêm: “Thành viên của chúng tôi cũng nhận thấy có một sự gia tăng các tài khoản không được thanh toán do các nhà giữ trẻ gởi đến, và sự việc này cho chúng ta thấy những thành phần nào đang bị vất vả, chật vật. Chúng ta đã thấy qua cuộc khủng hoảng tài chánh toàn cầu rằng có vô số người đang tiêu xài nhiều hơn khả năng kinh tế của họ với những cuộc nghỉ mát hoặc xe sang trọng và bây giờ thì họ đã bị thiếu hụt vì tiền học phí của con em họ. Nhà trường miễn cưỡng lắm mới phải sử dụng dịch vụ truy đuổi nợ bởi vì họ không muốn làm xáo trộn phúc lợi của học sinh, thế nhưng nhà trường cũng cần phải được trả tiền”.
Ông Roger Mendelson, tổng giám đốc công ty Prushka Fast Debt Recovery, cho biết con số các món nợ gởi đến cho họ truy đuổi thường lên cao nhất vào tháng Tám và nhà trường thường chỉ áp dụng những biện pháp xiết nợ (debt-recovery measures) cho đến kỳ nghỉ hè.
Tuy nhiên ông tiên đoán rằng vào đầu năm tới đây sẽ có một sự gia tăng thật rõ rệt về những vụ truy đuổi nợ nần cũng như những vụ kiện tụng bởi vì những ảnh hưởng dài hạn của sự suy thoái kinh tế và những sự gia tăng lãi suất mới bắt đầu được cảm nhận. Ông nói: “Phần lớn những vụ cho thôi việc đều xảy ra trong lãnh vực các dịch vụ tài chánh, và đây là nhóm người thông thường cho con em đi học trường tư hoặc gởi con vào nhà trẻ. Nhiều trường tư thục thuở trước vốn cố gắng cầm cự chịu đựng với những món nợ học phí này bây giờ phải nghĩ đến khả năng sinh tồn của chính họ và vì thế đã phải có những kế sách mạnh bạo hơn xưa”.
Ông Mendelson cho biết một số nơ lên đến hơn $100,000 Úc Kim và trong vài trường hợp, đã dẫn đến việc nhà cửa bị xiết để trừ nợ. Ông nói: “Có một số người vốn không đủ khả năng để gởi con em họ vào trường tư nhưng họ cứ cho rằng đấy là quyền tự nhiên của họ. Nhưng họ đã không tính toán kỹ càng để thấy một điều rất đơn giản là họ không đủ sức để làm chuyện ấy”.
Bà Anna Robinson, cư dân Balgowlah Heights, có ba đứa con nhỏ và biết quá rõ về những chi phí trong việc giáo dục con cái. Bà vừa ghi danh cho con trai lớn của bà là Connor, 9 tuổi, để em bắt đầu theo học từ năm tới với trường tư thục Sydney Church of England Grammar School (Shore).
Hai đứa con còn lại của bà, Hunter, 5 tuổi, và Milla, 4 tuổi cũng sẽ theo học tại trường Shore và trường nữ tư thục Wenona ở North Sydney một khi chúng lên lớp 5.
Bà cho biết để có thể gói ghém được tài chánh, gia đình bà sẽ phải cắt bớt những chuyến du lịch ngoại quốc cũng như giảm thiểu những sự chi tiêu tùy tiện, không cần thiết khác. Bà nói: “Tôi nghĩ rằng chúng tôi sẽ làm được chuyện ấy. Nếu có chật vật quá thì tôi có lẽ sẽ đi làm thêm một chút nữa. Mình bắt buộc phải đầu tư thêm thời gian và tiền bạc
Tiến sĩ Geoff Newcombe, giáp đốc Hiệp Hội Tư Thục Độc Lập NSW (Association of Independent Schools of NSW) cho biết ông không biết có sự gia tăng về con số người mang nợ vì học phí, nhưng ông không phủ nhận chuyện ấy có thể xảy ra. Ông nói: “Các trường tư thục độc lập thường giúp đỡ các gia đình gặp khó khăn tài chánh và chuyện này xảy ra bất cứ lúc nào cho dù có cuộc suy thoái tài chánh toàn cầu hay không. Nhà trường thường suy xét về từng trường hợp cá nhân rồi cùng đi đến một sự thỏa thuận song phương về việc trả học phí. Đây là một phần vụ bình thường trong hoạt động của nhà trường và họ thường xuyên làm như thế”.
ĐẢNG TỰ DO MUỐN LÀM “BẠN” VỚI GIỚI TRẺ
SYDNEY: Đảng Tự Do NSW sẽ bắt đầu một chiến dịch nhằm thu hút những người trẻ tuổi vốn có thể cảm thông với chính sách của họ nhưng lại không muốn trở thành đảng viên. Người ta có thể trở thành “bạn” của đảng Tự Do NSW với lệ phí thường niên là $15 Úc Kim. Ông Mark Neeham, giám đốc tiểu bang (state director) đảng Tự Do nói: “Tôi hiểu rằng 50 năm về trước người ta gia nhập các đảng phái chính trị nhưng cuộc đời của người ta bây giờ đã khác hẳn rồi. Họ không có thời giờ và họ không muốn phải ngồi họp hoặc có một vai trò chính thức”.
Đảng viên Tự Do sẽ được khuyên khích dò tìm, nhận diện những người có thể được tuyển mộ làm “bạn”. Họ sẽ được trao cho truyển đơn và tập sách quảng cáo để phân phối cho bạn bè và người thân trong gia đình mà họ nghĩ là ủng hộ chính sách của đảng Tự Do nhưng không muốn trở thành đảng viên.
Những người “bạn” tài chánh này sẽ thường xuyên nhận được điện thư và thư hàng tháng về các hoạt động của đảng. Họ cũng có thể tình nguyện làm những việc như gõ cửa vận động bầu cử hoặc phân phát truyền đơn tại địa điểm đầu phiếu. Tuy nhiên, họ sẽ không có quyền đầu phiếu trong những vấn đề của đảng, chẳng hạn như tuyển ứng viên. Họ cũng không được quyền tham dự các cuộc họp chi bộ đảng.
Đảng Tự do đã thực hiện một đoạn phim rồi gởi lên trang mạng chuyên tải những đoạn phim ngắn YouTube để quảng cáo cho chiến dịch này có cảnh ông Malcolm Turnbull, lãnh tụ đối lập liên bang kêu gọi mọi người “hãy trở thành một thành viên của gia đình chúng tôi” và hứa hẹn với người xem rằng họ sẽ không phải “tham dự những buổi họp lâu dài”.
Chiến dịch này một phần nhắm vào các cử tri trẻ tuổi nhưng ông Neeham hy vọng rằng những người khác cũng sẽ thích loại “cảm tình viên” mới này.
Đây là lần đầu tiên mà một đảng chính trị ở Úc đặt ra phân loại “cảm tình viên” (supporter category).
Sách lược này đã được các tổ chức thiện nguyện vô vụ lợi sử dụng trước đó hầu xác định những người có sự cảm thông với mục tiêu của họ và sau này có thể được dẫn dụ trở thành hội viên trong tương lai.
Các chi bộ đảng Tự do ở các tiểu bang đang theo dõi kỹ càng chiến dịch này để xem nó thành công đến cỡ nào.
THÚC ĐẨY THAY ĐỔI CÁCH THI VÀO ĐẠI HỌC Ở VICTORIA
MELBOURNE: Theo tuần báo The Sunday Age ngày 17/10 vừa qua thì có một đề nghị vô cùng táo bạo rằng những cuộc thi thử nghiệm óc thông minh cho học sinh lớp 12 trên toàn tiểu bang có thể thay thế cuộc thi VCE hiện nay để khiến cho việc tuyển chọn sinh viên vào đại học được trở nên công bằng hơn.
Một mô thức mới mà qua đó, các cuộc thi về năng khiếu được tổ chức song song với hệ tống thi cử hiện nay, sẽ được trình bày cho chính phủ tiểu bang Victoria trong thời gian tới.
Những cuộc thi này, vốn không thể nào được học hoặc luyện thi trước được, sẽ cho những học sinh có đủ khả năng thông minh đòi hỏi cho một khóa học, nhưng không có kiến thức, một cơ hội được tuyển chọn. Ông Richard James, thuộc Trung Tâm Nghiên Cứu Giáo Dục Cao Cấp (Centre for the Study of Higher Education) của đại học Melbourne, nói: “Tất cả chỉ nhằm vào việc tạo nhiều phương hướng cho các chuẩn sinh viên chứng tỏ khả năng của họ”.
Trung Tâm Nghiên Cứu Giáo Dục Cao Cấp vốn là tổ chức đã hoạch địch ra mô thức tuyển sinh mới này trong cuộc tái duyệt hệ thống tuyển chọn sinh viên đại học ở Victoria
Đa số sinh viên hiện nay được chọn vào đại học tùy thuộc vào thứ hạng ENTER của họ. ENTER được tính bằng điểm của họ khi thi bằng tú tài Victoria (Victorian Certificate of Education- VCE). Điểm thi tú tài sẽ được tính hơn phân nửa tổng số điểm của một thí sinh.
Rất nhiều chuyên gia giáo dục muốn cắt giảm ưu thế của ENTER bằng cách đưa ra một hệ thống linh động hơn vốn sẽ tạo nhiều hy vọng hơn cho những thí sinh vốn có thể không đạt kết quả tốt trong các kỳ thi, đặc biệt là những người nghèo khó hoặc bị thiệt thòi.
Giới lãnh đạo trong kỹ nghệ giáo dục sẽ họp với bộ trưởng giáo dục tiểu bang Bronwyn Pike và bộ trưởng Kỹ Năng Jacinta Allan để thảo luận về những đường hướng khác có thể dẫn đến đại học.
Hội Đồng Ngiên Cứu Giáo Dục Úc (Australian Council for Educational Research- ACER) biện luận rằng các cuộc thi năng khiếu , vốn là một bộ phận trong tiến trình tuyển lựa sinh viên ở Hoa Kỳ, là một trong những phương pháp tốt nhất để bao gồm các học sinh bị thiệt thòi. Ông Hamish Coates, một nhà nghiên cứu, nói: “Nếu mà họ học ở một trường không có phòng thí nghiệm hóa học- thì chúng tôi vẫn có thể chứng minh được, bằng một phương pháp độc lập với phạm vi ấy, khả năng của họ trong việc học môn học ấy”.
Tưởng cũng nên nhắc lại, các trường đại học phải đưa ra nỗ lực hầu đáp ứng với mục tiêu khá cao của chính phủ Lao động liên bang là nâng cao tỷ lệ thí sinh từ các tầng lớp bị thiệt thòi lên đến 20% tổng số sinh viên ghi danh theo học đại học trong năm 2020. Trên toàn nước Úc hiện nay thì 16% sinh viên thuộc các tầng lớp có lợi tức thấp (low socio-economic backgrounds).
Tuy vậy, ở đại học Melbourne thì tỷ lệ sinh viên bị thiệt thòi (disadvantaged students) chỉ có 8% mà thôi và ở Monash cùng RMIT thì tỷ lệ này là 12%. Chỉ có 2 đại học vượt quá mục tiêu 20% hiện nay là đại học Victoria và đại học Ballarat.
Hơn 30 năm về trước, chính phủ Lao động Whitlam đã mở rộng cửa đại học bằng cách bãi bỏ lệ phí đại học. Thế nhưng những nỗ lực nhằm cho nhiều người có cơ hội có được bằng cấp đại học đã thất bại thảm não, đặc biệt là trong hơn một thập niên qua dưới thời chính phủ Tự do của John Howard, vì phần lớn chỉ có học sinh nhà giầu hoặc học sinh trường tư vào đại học mà thôi.
- Hoàng Đ.Thư-
Tuần qua, Malcolm Turnbull, lãnh tụ đối lập liên bang lại liên tục bị xính vính bởi nhiều tin tức bất lợi, từ kết quả thăm dò ý kiến cử tri cho thấy uy tín của ông bị tụt xuống mức kỷ lục, trong lúc uy tín của thủ tướng Rudd vẫn còn ở mức cao, cho đến kết quả một cuộc thăm dò kín của phe liên đảng cho thấy họ có nguy cơ bị mất 20 ghế trong kỳ tổng tuyển cử tới đây. Hơn thế nữa, ngay vào thời điểm mà uy quyền lãnh tụ của ông đối với bạn đồng liêu đồng đảng có vẻ như bị thiệt hại rất nhiều từ sự bất đồng ý kiến về chính sách trao đổi mua bán khí thải thì lại có sự tiết lộ cho biết ông Joe Hockey, phát ngôn nhân kinh tế của phe đối lập liên đảng, đã từng và có lẽ đang, được bạn đồng viện khuyến khích ra tranh chức lãnh tụ đối lập. Mặc dù ông Hockey đã thẳng thắn tuyên bố, ông vẫn trung thành với ông Turnbull và không hề có ý định thách thức tranh quyền, nhưng chắc chắn những người không ưa ông Turnbull trong đảng Tự do sẽ tiếp tục vận động làm áp lực thúc đẩy ông Hockey lật đổ ông Turnbull hoặc khiến ông Turnbull phải từ nhiệm để nhường chỗ cho ông Hockey lên lèo lái phe liên đảng, có lẽ trước kỳ tổng tuyển cử tới. Chuyện này càng có vẻ dễ dàng xảy ra hơn sau khi kết quả của một cuộc thăm dò khác vừa được công bố hôm thứ Bảy vừa qua, cho thấy uy tín của ông Turnbull thấp hơn cả ông Joe Hockey lẫn ông Tony Abbot. Sau đây, để biết thêm về Joe Hockey, một người có thể là thủ tướng tương lai của Úc, xin mời qúy độc giả theo dõi bản lược dịch bài viết của ký giả Misha Schubert được đăng tải trên nhật báo The Age ngày 09/10/09 vừa qua, tựa đề "Ordinary Joe - Một người bình dị".
*
Đầu đuôi câu chuyện về lý do mà ông Brendan Nelson từng đến ở đậu trong nhà xe của ông Hockey quả thật cho chúng ta thấy rất nhiều về người đàn ông phúc hậu lớn con này. Lúc ấy là khoảng giữa năm 1997, cuộc hôn nhân của ông Nelson đã bị tan vỡ và ông bị thiếu hụt tiền bạc trầm trọng vì phải trả tiền cấp dưỡng cho con cái. Ông yêu cầu ông Hockey hãy để ông dọn từ căn phòng mà ông đang thuê mướn trong nhà ông Hockey xuống nhà xe để tiết kiệm tiền.
Chẳng những ông Hockey đồng ý mà ông còn để ý nhiều hơn tình trạng tâm thần và sức khỏe của bạn mình. Ông gọi điện thoại đến nhiều người bạn cũ của ông Nelson và yêu cầu họ nên để ý trông chừng cho ông này.
Khi ông Hockey xuất ngoại thì ông mua nhiều đôi giầy thể thao trẻ con cho ông Nelson để ông Nelson có thể cho con của ông và ông Hockey cương quyết không nhận tiền từ ông Nelson. Rồi năm sau đó, khi ông Hockey được ông Howard thăng thưởng trong khi ông Nelson không được thăng thưởng thì ông nhờ bố của mình đến thăm bạn mình xem có sao không. Ông Nelson bồi hồi thuật lại: "Bác ấy không ngừng rơi lệ khi thấy con bác được thăng thưởng và tôi không được thăng thưởng. Đấy, gia đình anh ấy tốt như thế đấy. Joe là một người tử tế, công bằng, rộng lượng, tốt bụng và lúc nào cũng ân cần quan tâm đến người khác. Thế nhưng, anh ấy cũng có thể cứng rắn, và nếu cần thì anh ấy cũng có thể là một kẻ dữ dằn vô cùng (a thorough bastard)".
Đấy quả thật là những lời ngợi khen tuyệt đỉnh, đặc biệt là khi ông Hockey đã từng bỏ phiếu cho ông Turnbull khi ông này thách thức và lật đổ ông Nelson vào tháng 08/09, cách đây hơn một năm.
Có cả núi chuyện như thế về ông Joe Hockey. Những hành động từ thiện, lớn có, nhỏ có, thường xuyên không cần phải đợi người ta xin xỏ và đa số làm trong âm thầm, không ồn ào để lấy tiếng. Thí dụ như chiếc xe mà ông ngỏ ý cho ông Ross Cameron, cựu dân biểu liên bang đơn vị Parrmatta, mượn khi hôn nhân của ông này tan vỡ. Hoặc chuyện ông cho một bé gái thổ dân đã từng là nạn nhân của vụ hiếp dâm bỉ ổi ở Aurukun tá túc tại nông trại ở gần Cairns của gia đình ông. Hay cú điện thoại mà ông gọi đến cho Godwin Grech, công chức cao cấp dính líu trong vụ xì căng đan OzCar, ngay vào cao điểm của vụ này để xem ông ta có bình an hay không. Và còn nhiều, nhiều nữa.
Chuyện ông có lòng hảo tâm rộng lượng là chuyện không ai nghi ngờ gì cả. Thế nhưng, người ta vẫn còn tranh cãi rất nhiều về trí thông minh cùng sự siêng năng cần mẫn trong công việc của ông có vĩ đại như lòng hảo tâm của ông hay không. Bạn bè ông cùng những người đã từng làm việc dưới quyền ông đều khẳng định rằng có. Thế nhưng, trong một buổi ăn trưa khá nhộn nhịp, vui vẻ trong tuần qua ở Sydney thì người ta nghe được ông Max Moore-Wilton, cựu đổng lý văn phòng thủ tướng và nội các (head of the Department of Prime Minister and Cabinet), miêu tả Hockey như "một thằng đần" (halfwit). Rõ ràng không phải ai cũng là người ái mộ Hockey.
Người ta thường xuyên chỉ trích ông Hockey về 2 yếu điểm. Thứ nhất là ông nói trước khi suy nghĩ chín chắn. Thứ nhì là ông không biết rõ mọi chi tiết của vấn đề.
Về yếu điểm thứ nhất thì những người yểm trợ ông cũng thừa nhận là đúng. Thế nhưng, họ cho rằng chính cái tính này lại giúp ông hơn là hại ông. Cựu đổng lý văn phòng của ông là ông Matt Hingerty nhận xét: "Đấy là tính tình của một người nhiệt tình, có niềm tin thiết tha. Anh Joe muốn là một người trung thực. Trái tim anh ấy nằm ngay trên cổ tay áo và những kẻ chuyên thủ đoạn mưu kế trên chính trường sẽ cho rằng đấy là một nhược điểm. Tôi thì tôi cho rằng đấy là một ưu điểm, là sức mạnh của anh ấy, là lý do mà cử tri ưa thích anh ấy. Anh ấy là một người nhiệt tình, thẳng ruột ngựa và thường nói thẳng những chuyện mà anh ấy suy nghĩ".
Về việc thấu hiểu chi tiết của vấn đề thì đấy chính là đề tài của sự tranh cãi dữ dội giữa bạn hữu và kẻ thù của ông. Những người yểm trợ ông nhớ rằng trong suốt sự nghiệp làm tổng trưởng của ông trước đây có đầy dẫy sự thử thách đòi hỏi sự hiểu biết thấu đáo về những chi tiết tỉ mỉ mang tính chuyên môn của ngành nghề. Họ đưa ra những thí dụ như việc ông thúc đẩy cải tổ sâu rộng cho kỹ nghệ du lịch với quyển bạch thư của ông, hoặc việc ông phải biết tường tận tất cả những điều khoản chi li ít người biết đến về luật quan hệ lao tư để có thể soạn thảo phần tu chính nhượng bộ về Trắc Nghiệm Công Bằng (Fairness Test) khi còn là tổng trưởng quan hệ lao tư, hay chuyện ông phải hiểu thấu đáo những sự phức tạp chập chùng của việc gom góp sáu cơ quan chính phủ thành một khi ông là tổng trưởng dịch vụ nhân văn (Human Services).
Những người chê trách ông thì cãi ngược lại. Họ cho rằng ông rất nhanh nhẩu với việc đưa ra những câu nói ngắn gọn mang tính kiếm điểm chính trị (punchy political line) nhưng đồng thời họ cũng lên án rằng ông không có một chủ thuyết chính trị rõ rệt và bất biến. Một người nói: "Ông ta có thể có vẻ rất rành rọt và có rất nhiều sức thuyết phục thế nhưng, khi người ta có cơ hội để sau đó suy gẫm lại chuyện mà ông ta nói thì người ta thấy thật sự rỗng tuếch, chả có gì mà người ta có thể giữ lại được cả. Ông ta có xu hướng ráp nối những câu thật hay lại với nhau, nhưng khi người ta nhìn lại tổng thể, chẳng hạn như quan điểm của ông ta là gì - thì có vẻ như không có gì cả".
Mặc dù có nhiều sự khác biệt về các vấn đề vừa nêu, tất cả mọi người đều đồng ý sự lịch thiệp, duyên dáng vô cùng của ông Hockey. Ông rất dễ làm quen với mọi người. Ông là một người hết sức dễ thương. Và ông cũng nổi tiếng với việc có bạn hữu ở bên kia lằn ranh chính trị.
Trước hết là tình bạn thân thiết trên truyền hình giữa ông, một yếu nhân trong đảng Tự Do, và ông Kevin Rudd trên chương trình Sunrise cho đến khi các quân sư chiến lược của đảng Tự Do cho rằng việc cùng ông xuất hiện như thế đã giúp ích quá nhiều cho một kẻ thù từ đảng Lao Động.
Ông cũng rất thân thiện với ông Anthony Albanese, đương kim tổng trưởng Hạ Tầng Cơ Sở, Giao Thông, Phát Triển Các Vùng. Và rồi còn việc ông cũng có thiện cảm với cựu thủ tướng Bob Hawke nữa, khiến ông này khi hay tin ông Hockey sắp có đứa con thứ ba đã nói đùa như sau: "Đến lúc phải cất cây cơ bi da lên gác rồi ông bạn trẻ ạ".
Để có thể hiểu biết được về ông Hockey thì phải nhìn vào gia phả của ông. Đấy là một sự kết hợp của hai nền văn hóa khác biệt rõ rệt. Cha ông, ông Richard, là một người gốc Armenia lai Palestine đến Úc năm 1948 với hai bàn tay trắng và sau đó tạo dựng được cả một cơ nghiệp trong ngành địa ốc. Mẹ ông là dân North Shore (miền biển phía Bắc Sydney) giầu từ trong trứng nước, quần áo bằng cashmere, ngọc trai đeo đầy cổ. Bà từng là một cô người mẫu đầy lòng nhân ái đã cãi lời mẹ của bà để hò hẹn với "thằng cha wog" (một từ miệt thị dành chỉ người di dân) bán hàng trong cửa tiệm tạp hóa thực phẩm.
Như ông Rudd, sự giầu có của ông Hockey là nhờ vào tài hoạt động thương trường của vợ ông. Bà Melissa Babbage, cựu chuyên viên chỉnh hình (physiotherapist) của đội banh Sydney Swans, hiện bây giờ là người lãnh đạo phân bộ chuyển ngân và tài chánh toàn cầu (foreign exchange and global finance) tại ngân hàng đầu tư Deutsche Bank. Họ có hai con tên Xavier và Adelaide, và đứa thứ ba được dự trù sẽ chào đời vào ngày 19/10/09 tới đây. Các con của ông Hockey là tất cả đối với ông vì ông là một người cha chăm sóc từng ly từng tí cho con cái và một người chồng hết mực quan tâm đến vợ mình.
Song song với sự thăng hoa trên chính trường của ông Hockey thì cường độ của sự tấn công của đảng Lao động cũng gia tăng. Họ đã gọi ông là "Sloppy Joe" (Joe Bề Bộn), một sự nhục mạ chẳng những chỉ nhắm vào tầm vóc to béo của ông (một kỹ thuật mà phe liên đảng từng dùng để tấn công ông Beazley) mà cũng nhắm luôn vào uy tín của ông trong lãnh vực siêng năng cần mẫn và tỉ mỉ chi tiết.
Cách đây vài tuần, đảng Lao động đã đưa ra một cuộc nghiên cứu cho rằng cử tri đặt vấn đề về lương tâm nghề nghiệp cũng như sự thiếu tỉ mỉ chi tiết của ông. Ông Hockey vẫn khẳng định rằng những sự tấn công như thế không khiến cho ông bị thương tổn nhưng ông cũng biết rằng cường độ sẽ càng trở nên mãnh liệt hơn nữa nếu ông càng được dân chúng tín nhiệm hơn.
Ông Hockey là một chính trị gia nhạy bén hơn người mà ông hy vọng ông sẽ được kế vị trong tương lai (chú không phải bây giờ). Khác với ông Turnbull, một người rất thông minh và có kiến thức uyên bác nhưng lại dễ dàng bị lọt vào cái vòng quẩn quanh chỉ quan tâm đến tiểu tiết không cần thiết, ông Hockey có thể đưa ra những câu nói cắt thẳng vào vấn đề. Thế nhưng, cho đến bây giờ ông vẫn chưa biểu hiện cái bản năng tàn nhẫn hung bạo của một nhà lãnh tụ.
Năm ngoái, một số người hậu thuẫn ông đã thúc giục ông nên chuyển sang chính trường tiểu bang, nơi mà ông dễ dàng trở thành thủ hiến trong năm 2012. Sau này, người ta cho biết ông Hockey sẵn sàng chấp nhận sự giao phó trách nhiệm ấy của đảng, nhưng ông khăng khăng từ chối không chịu thách thức tranh quyền với ông Barry O'Farrell. Các dân biểu tiểu bang e ngại không muốn thấy cảnh máu chảy thịt rơi nên cuối cùng chuyện này cũng tan theo mây khói.
Ông Hockey cũng đã xác quyết rõ ràng với những người đang hối thúc ông lật đổ ông Turnbull rằng ông cũng không muốn thấy có cảnh thịt rơi máu đổ, củi đậu nấu đậu ở lãnh vực liên bang. Ông không chịu thách thức tranh quyền, nhưng ông sẵn sàng chấp nhận chức lãnh tụ nếu chức này được bỏ trống. Ông Turnbull dĩ nhiên không có một dấu hiệu nào cho thấy ông sẽ bước lùi ra sau để nhường chức cả.
Vấn đề này sẽ được giải quyết như thế nào thì cũng còn một thời gian dài mới biết được. Tuy nhiên, những người yểm trợ ông Hockey vững tin rằng ông có đủ sức để biến chuyện này thành sự thật trong một ngày đẹp trời nào đó. Ông ross Cameron nhận xét: "Có những lãnh tụ có thể tạo được đà tiến cho phe mình, có những lãnh tụ không hề có khả năng này. Một trong những hệ số mầu nhiệm là khả năng khiến cho người khác muốn thuộc về đội ngũ của mình và tôi nghĩ rằng Joe có dư khả năng này".
SỰ NGHIỆP CHÍNH TRỊ CỦA VỢ ĐƯỢC CỨU VÃN VÌ CHỒNG KHÔNG CHUNG THỦY
CENTRAL COAST: Sự không chung thủy vốn đã khiến ông John Della Bosca mất chức bộ trưởng y tế tiểu bang NSW đã cứu vãn sự nghiệp chính trị của vợ ông là bà Belinda Neal, dân biểu liên bang thuộc đơn vị Robertson. Trừ khi thủ tướng Kevin Rudd đích thân can thiệp và ngăn cản thì bà Neal sẽ được tái tuyển vào đầu năm tới để tái ứng cử tại đơn vị này.
Các hoạt động nhằm hất cẳng bà đã bị gạt qua một bên và nhiều nguồn tin cao cấp từ đảng Lao Động cho biết rất khó thể có chuyện bà Neal bị ép buộc phải về hưu.
Một người cho biết quan điểm trong nội bộ đảng hiện nay là bà Neal đã giành được thiện cảm từ công chúng và họ e ngại rằng nếu bà bị hất cẳng thì có tểh sẽ đưa đến nhiều ảnh hưởng xấu. Người này nói: “Không thể nào mà chúng tôi đụng chạm tới bà ta được. Bà ta hiện giờ là người bị phụ tình”.
Ông Rudd đã không xen vào cuộc tranh luận này đưa đến kết quả là quyết định tối hậu sẽ thuộc về trung ương chi bộ NSW của đảng Lao động.
Một nguồn tin khác cho biết: “Mục tiêu của chúng tôi là chiến thắng ở đơn vị này, và nếu chúng tôi nghĩ rằng bà ta có thể làm được việc ấy thì chúng tôi sẽ giữ bà ta”.
Kể từ khi vụ ngoại tình của chồng bà bị phát giác thì bà Neal, một dân biểu bạch đinh, đã được công chúng biết đến nhiều hơn với cả một thiên phóng sự trên nguyệt san Australian Women's Weekly và bà được mời lên những chương trình truyền hình như Q+A trên đài ABC và mục Playing Politics của Sky News.
Bà Neal và ông Della Bosca trong vài tuần trở lại đây cố cho thấy họ đã hàn gắn lại và cùng nhau xuất hiện tại nhiều buổi lễ lạc công cộng.
Trong một bài phỏng vấn được đăng tải trên nhật báo The Australian hôm thứ Bảy 10/10 vừa qua thì ông Della Bosca cho biết nhiều vấn đề khó khăn trong tuổi thơ của ông đã khiến cho ông đánh mất sự tập trung cũng như sự tự giác kỷ luật trong vòng 18 tháng qua. Ông nói: “Tôi có nhiều vấn đề từ rất xa xưa trong đời tôi và chúng đã khiến tôi có xu hướng gặp đủ mọi khó khăn trong vấn đề quan hệ tình cảm, và một số khó khăn này tôi đối phó không được tốt lắm”.
TỈNH TRƯỞNG TRẢ TIỀN ĐỂ LÊN RADIO?
CAIRNS: Theo tuần báo Sunday Mail hôm 11/10 vừa qua thì vụ ồn ào tranh cãi trong vài tuần qua về những cuộc xuất hiện hàng tuần của bà Val Schier, tỉnh trưởng Cairns, trên đài phát thanh 4CA sẽ tiếp tục trong nhiều tuần tới đây.
Bà Shier sẽ bị nêu danh trong đơn tố tụng mà một luật sư ở Cairns cho biết ông sẽ đệ nộp lên tòa.
Tổng giám đốc của hội đồng tỉnh Cairns (Cairns Regional Council), ông Noel Briggs cho biết kết quả của một cuộc điều tra nội bộ về vụ việc này cho thấy có “sự giàn xếp” để trả cho đài 4CA một số tiền hàng tuần là $250 liên quan đến việc tỉnh trưởng Schier xuất hiện một giờ mỗi tuần trên chương trình trực thoại của đài này.
Một cuộc điều tra độc lập khác do hội đồng tỉnh yêu cầu và do trạng sư thâm niên Jim Henry SC thực hiện đã kết thúc nhưng không một chi tiết nào của cuộc điều tra này được phổ biến và cũng không có một sự khiển trách, trừng phạt nào dành cho tỉnh trưởng Schier cả.
Bà Schier đã khẳng định rằng bà không hề biết được những món tiền này được chi ra từ ngân quỹ của tỉnh. Bây giờ thì bà vẫn xuất hiện trên đài phát thanh nhưng cả bà lẫn đài phát thanh 4CA đều nói rằng sự xuất hiện đều đặn của bà là một việc làm miễn phí, tự nguyện.
Tưởng cũng nên nhắc lại, bà Kerie Hull là giám đốc truyền thông của hội đồng tỉnh khi bà Schier bắt đầu xuất hiện hàng tuần trên đài phát thanh. Bà Hull đã bị cho thôi việc hồi tháng rồi. Luật sư Rob Miller, đại diện luật pháp cho bà Hull, nói: “Nhân danh bà Hull, tôi sẽ nộp đơn lên Hội Đồng Quan Hệ Lao Tư Queenlsand (Queensland Industrial Relations Commission) để yêu cầu tái hồi chức vụ cho bà, và nếu chuyện này không thành thì chúng tôi sẽ đòi bồi thường thiệt hại vì bị cho nghỉ việc một cách thiếu công bằng (unfair dismissal).
Ông Miller cho biết ông cũng nhận được lời yêu cầu để cố vấn về việc kiện cáo bà Schier về tội phỉ báng sau khi những lời tuyên bố được cho là của bà được phổ biến trên báo chí.
Trong một vấn đề khác thì nhiều nguồn tin cho biết đã có một đơn than phiền nêu đích danh bà Schier được gởi đến cho Ủy Ban Bài Trừ Tham Nhũng (Crime and Misconduct Committee-CMC). Lá đơn than phiền này của một nhân viên thuộc hội đồng tỉnh Cairns, muốn được dấu tên, yêu cầu CMC điều tra xem những vấn đề liên quan đến việc bà Schier xuất hiện hàng tuần trên đài truyền thanh có vi phạm quy luật về hạnh kiểm của hội đồng tỉnh hay không.
CÁC NGÂN HÀNG SẼ TỰ ĐỘNG TĂNG LÃI SUẤT
CANBERRA: Các ngân hàng vừa xác nhận nỗi lo âu ghê gớm nhất của những người đang mang nợ nhà: trong những tháng tới đây ngân hàng sẽ gia tăng lãi suất cao hơn mức gia tăng chính thức từ Ngân Hàng Trữ Kim (Reserve Bank of Australia- RBA).
Theo báo The Sunday Telegraph hôm 11/10 vừa qua thì bốn ngân hàng lớn tuyên bố rằng họ sẽ buộc lòng phải nâng cao lãi suất hơn cả mức gia tăng của RBA bởi vì họ phải gánh nhiều phí tổn hơn trong việc mượn tiền từ các thị trường cho vay sỉ (wholesale markets).
Hồ sơ do ngân hàng NAB soạn thảo cho thấy phí tổn của những quỹ ngắn hạn gia tăng trong khoảng từ 0.10% đến 0.20% trong vòng sáu tháng tới đây. Nếu ngân hàng chuyển hết sự gia tăng này lên đầu người mượn nợ thì nó sẽ khiến cho tiền trả hàng tháng của món nợ $300,000 tăng lên thêm $40, chưa tính đến sự gia tăng của RBA.
Một phát ngôn nhân của NAB cho biết, ngay cả trong trường hợp mà lãi suất chính thức không gia tăng thì NAB vẫn bị áp lực để gia tăng lãi suất nợ nhà. Ông nói: “Chi phí trung bình của các qũy của chúng tôi đang gia tăng, và sự dự toán của chúng tôi cho thấy nó sẽ tiếp tục gia tăng cho đến giữa năm 2010. Chúng tôi cần phải suy tính về tất cả mọi yếu tố này khi định đoạt về lãi suất của chúng tôi trong tương lai”.
Trong lúc thị trường tài chánh dự đoán rằng cho đến tháng 10/2010 sẽ có thêm ít nhất là 7 lần lãi suất gia tăng, đưa mức lãi suất chính thức lên đến 5%, thì giám đốc lãnh vực thương nghiệp và bán lẻ (retail and business banking) của ngân hàng Westpac, ông Peter Hanlon cho rằng người mượn nợ không nên để ý quá nhiều đến lãi suất chính thức của RBA khi dự định vay nợ mua nhà. Ông nói: “Mỗi một quyết định như thế của RBA là áp lực cho chúng tôi phải nâng lãi suất lên cao hơn thế. Bất kỳ một sự gia tăng lãi suất (nợ nhà) nào đều không dựa vào hành động của RBA mà thực ra là tùy thuộc vào chi phí mà chúng tôi phải chi ra”.
Áp lực giá cả này đều ảnh hưởng đồng đều với bốn ngân hàng lớn.
Để đối phó với tổn phí cao hơn thì ngân hàng ANZ đã gia tăng lệ phí của loại trương mục chính (main transaction account) của họ và trong tuần qua thì ANZ là ngân hàng duy nhất đã gia tăng lãi suất của những món nợ có lãi suất cố định (fixed-rate loans) song song với những món nợ lãi suất thay đổi (variable mortgages).
Ông Ralph Norris, tổng giám đốc ngân hàng Commonwealth cũng từ chối không gạt qua chuyện sẽ gia tăng lãi suất cao hơn mức gia tăng của RBA. Ông nói: “Trong tương lai chúng tôi sẽ, như chúng tôi luôn làm trước đây, thẩm định phí tổn tổng quát trong việc tìm quỹ mượn tiền để quyết định về lãi suất của chúng tôi”.
Phí tổn gia tăng vì ngân hàng không có đủ tiền để cho người mua nhà mượn và vì thế cần phải mượn tiền từ thị trường hối suất quốc tế để thỏa mãn nhu cầu nội địa.
CẢNH SÁT MUỐN TÌM HAI THANH NIÊN Á CHÂU
SYDNEY: Bức hình trên là hình của hai thanh niên có vẻ như đang vui sướng trong một đêm đi nhậu ở một quán nhậu đông khách tại vùng ngoại ô của Sydney. Tuy nhiên, cảnh sát cho biết hai người này có thể giúp cảnh sát giải quyết được một vụ án mạng với hai nạn nhân ở miền Tây Nam thành phố Sydney. Cảnh sát đã công bố những bức ảnh này với hy vọng sẽ tìm được hai người này để thẩm vấn.
Tưởng cũng nên nhắc lại, vào khoảng 9g20 tối 1//2/09 vừa qua thì hai nạn nhân Phuc Uy Nguyen, 30 tuổi, và Brian Bao Dung Huynh, 28 tuổi, bị bốn người đàn ông tắp đến gần ngay khi họ vừa bước ra khỏi quán nhậu Oscars Sports Hotel trên đường Greenfield Parade, Bankstown. Cả hai bị đâm nhiều nhát vào bụng, ngực và lưng. Họ được đưa vào bệnh viện Liverpool cấp cứu nhưng cả hai đều qua đời không lâu sau đó.
Thám tử cảnh sát từ Bankstown đã thành lập biệt đội Strike Force Gypsy để điều tra về vụ án mạng này. Cảnh sát gần đây cho phổ biến đoạn phim an ninh (closed- circuit TV footage) có hình hai người thanh niên này với hy vọng họ sẽ tự động đến gặp cảnh sát, hoặc có người nào đó biết được chân tướng của họ.
Tuy đã tám tháng kể từ sau khi vụ án xảy ra nhưng cho đến bây giờ thì gia đình của các nạn nhân vẫn còn quá bi phẫn để có thể lên tiếng trước công chúng.
Tuy nhiên, trung sĩ thám tử Paul Stamoulis cho biết: “Các hung thủ này không có mặt trong quán nhậu vào buổi chiều ngày xảy ra án mạng, nhưng qua cuộc điều tra, chúng tôi tin rằng hai nhóm này có thể có quen biết với nhau trước đó. Vào thời điểm này thì vẫn chưa rõ động cơ của vụ án mạng này là gì. Hai người trong hình chắc chắn có thể giúp cho cuộc điều tra của chúng tôi, thế nhưng, cho đến ngày hôm nay chúng tôi vẫn không thể tìm thấy họ”.
Người đầu tiên được miêu tả vào khoảng 26 tuổi, có dáng vóc Á Châu, cao khoảng 1,65m, dáng vóc gầy gầy. Vào thời điểm xảy ra án mạng thì y mặc một áo thun màu đen, một cái áo sơ-mi carô đỏ trắng bằng nỉ, quần jean xanh và giầy mầu da thuộc.
Người thứ nhì được miêu tả khoảng 19 tuổi, có dáng vóc Á Châu, cao khoảng 1,7m, khổ người trung bình. Y mặc một cái áo khoác đậm mầu và quần jean màu xanh hoặc xám bạc màu
Nếu có ai biết được tung tích của những người này, hãy liên lạc với cảnh sát Bankstown qua điện thoại (02) 9783 2199 hoặc Crime Stoppers qua số 1800 333 000.
BỊ HÀNH HUNG GẦN CHẾT KHI GIÚP HÀNG XÓM ĐUỔI TRỘM
MELBOURNE: Một người tốt bụng cố ngăn chặn không để hai kẻ gian trộm xe của người hàng xóm hiện đang vật lộn với thần chết vì bị chúng đánh bất tỉnh bằng một khúc gỗ lớn. Ông Darren Wheeler, 44 tuổi, bị xuất huyết não và bị nghẽn mạch máu não, bị vỡ xương sọ phía trên con mắt và có thêm nhiều xương khác bị gẫy trong vụ tấn công man rợ giữa ban ngày ấy. Hiện ông phải được trợ giúp bằng máy móc để sống còn (life support) tại Trung Tâm Y Tế Monash.
Theo nhật báo Herald Sun hôm thứ Ba 13/10 vừa qua thì cơn ác mộng của ông Wheeler bắt đầu khi ông trở về nhà của mình ở Endeavour Hills vào khoảng 6g00 chiều thứ Hai tuần rồi. Ông nghe có tiếng lục đục ở nhà hàng xóm và qua xem có chuyện gì.
Khi ông thấy hai gã đàn ông đang cố trộm xe của hàng xóm trong sân trước nhà thì bản năng giúp người của ông trỗi dậy. Em gái ông, bà Melinda Bowly, kể lại: “Ảnh qua đó để cố ngăn cản chúng và rồi một thằng đập vỡ kính chắn gió của xe trong lúc thằng kia nhặt một khúc gỗ và quất mạnh vào đầu ảnh. Ảnh chỉ đến để giúp cho người hàng xóm thôi, ảnh chỉ cố ngăn cản chúng và chúng quay sang tấn công ảnh”.
Bà cho biết vụ tấn công này đã khiến cho gia đình của bà bị tổn thương nặng nề, đặc biệt là mẹ bà. Bà Bowly nói: “Vụ này gần như giết chết mẹ tôi rồi. Bà ấy có thể sẽ vào nhà thương nằm trên giường bệnh kế bên anh ấy. Vụ này hủy hoại hoàn toàn lòng tin của chúng tôi về con người. Tôi thực sự lo âu không biết cái xã hội này sẽ ra sao khi con chúng tôi lớn lên”.
Hai gã hung thủ đã bị tóm bắt và truy tố. Chúng sẽ phải ra tòa vào tháng 01/2010.
HỌC SINH 9 TUỔI HÀNH HUNG CÔ GIÁO
SYDNEY: Theo nhật báo Sydney Morning Herald ngày 13/10 vừa qua thì một nữ giáo viên đã bị một nam sinh 9 tuổi đá, chọi đá vào mặt và nắm tóc lôi bà xuống sàn phòng giáo viên. Khi thuật lại sự việc tại tòa District cuộc hôm thứ Hai 12/10 vừa qua, bà Margaretta Slingsby nói thêm là thằng bé đe dọa bà rằng: “Tao sẽ cho mày biết tay, con điếm Slingsby slut”.
Bà Slingsby, 58 tuổi, đang kiện bộ giáo dục và huấn nghệ vì đã sao lãng trong việc bảo vệ nhân viên để cho vụ tấn công nói trên xảy ra vào ngày 30/5/2005 khiến cho bà bị chứng căng thẳng sau khi bị chấn động (post-traumatic stress) và không thể nào tiếp tục làm việc được nữa.
Lúc vụ việc này xảy ra thì bà là giáo viên dạy tiếng Ý tại trường tiểu học Lismore Heights Public School. Trạng sư của bà, ông Andrew Lidden, SC, cho biết trường này có nhiều học trò hư đốn, vô kỷ luật. Trong khi cậu học trò- được nhắc đến với tên B vì lý do luật pháp bảo vệ lý lịch trẻ vị thành niên - đã có cả một hồ sơ thật dài về “nhiều lần có hành vi quậy phá bạo động”, nhưng nhà trường vẫn không có kế hoạch để đối phó với những hành vi phá kỷ luật quá đáng của cậu ta.
Bà Slingsby cũng trình với tòa rằng hiệu trưởng của trường lúc bấy giờ, ông Trevor Pryor, đã thông báo với giáo viên và các nhân viên khác của trường là B sẽ đến học tại trường “để có một sự khởi đầu mới” nhưng ông cũng cho mọi người biết ông không có hồ sơ kỷ luật của cậu từ trường cũ.
Vào tháng 3/2005 bà đã phải nghỉ một thời gian sau khi bị cậu học sinh này chửi mắng giữa sân trường, và bà đã có báo cáo sự việc này với hiệu trưởng.
Hai tháng sau thì bà thấy B đang rượt đuổi một nữ sinh chạy vào thư viện, miệng la hét “Tao sẽ cho mày biết tay, đồ điếm thúi”.
Khi bà và người quản thủ thư viện kềm giữ thằng bé thì nó đá cả hai người và đấm người quản thủ thư viện. Nó bị ông hiệu trưởng mang đi nơi khác, nhưng sau đó đã quay lại và tấn công bà slingsby nữa.
Bà kể lại: “Nó chạy đến sau lưng tôi và cố đẩy cho tôi ngã xuống thang. Nó nắm tóc tôi và lôi tôi sềnh sệch. Tôi có thể cảm nhận được tóc tôi đang bị giựt đứt từng mảng ra khỏi da đầu tôi”.
Thằng bé đấm một nữ giáo viên khác khi người này vô ngăn cản nó, rồi nó chọi đá và cát vào mặt bà slingsby. Sau đó, khi bà đang ngồi trong phòng giáo viên thì B “chạy ùa vào” trong lúc ông hiệu trưởng đang chạy duổi theo nó. Theo lời bà kể lại thì thằng bé “chụp tóc tôi và giật tôi té ngửa xuống sàn nhà”.
Trong đơn kiện nộp cho tòa, bà Slingsby tố cáo rằng bộ giáo dục đã sao nhãng trách nhiệm khi không quyết định rằng thằng bé có cả một lịch sử về hành vi bạo động, từ lời nói đến hành động, và cho phép nó được ghi danh tại trường trong lúc rõ ràng là làm như thế sẽ không an toàn cho giáo viên và học sinh. Bà cho rằng bộ đã vi phạm trách nhiệm chăm sóc nhân viên (breached its duty of care) vì đã không cho B ra khỏi trường hoặc thông báo với cảnh sát sau khi bà bị tấn công lần đầu.
NHÂN VIÊN CỨU THƯƠNG ĂN CẮP THUỐC
SYDNEY: Cảnh sát NSW đang điều tra việc nhân viên cứu thương ăn cắp hoặc rút lén một phần thuốc giảm đau rất hiệu quả và mang tính gây nghiện vốn đã khiến cho giới thẩm quyền tổ chức kiểm toán số lượng thuốc tồn kho và đồng thời gây nhiều mối lo âu về sự an toàn của bệnh nhân.
Theo nhật báo The Sydney Morning Herald hôm thứ Hai 12/10 vừa qua thì Ủy Ban Cứu Xét Than Phiền Về Y Tế (Health Care Complaints Commission- HCCC) và văn phòng NSW Ombudsman đã được thông báo về việc có thể loại thuốc được liệt kê là Schedule 8 đã bị vấy bẩn và có thể thuốc đã bị tráo đổi khi tiêm cho bệnh nhân.
Dịch Vụ Xe Cứu Thương NSW (Ambulance Service of NSW) xác nhận rằng ba nhân viên đã bị cấm không cho tháp tùng xe cứu thương vì lạm dụng thuốc men.
Dịch vụ xe cứu thương tuần qua đã phổ biến một bản thông cáo về sự an toàn khi điều trị (clinical safety) và ghi rõ: “Hai lọ thuốc fentanyl có vẻ như bị rút lén đã được chuyển giao cho cảnh sát NSW để điều tra”.
Bản thông cáo có chụp hình hai lọ thuốc này cũng như lời hướng dẫn về những dấu hiệu cho thấy thuốc bị rút lén, chẳng hạn như dấu kim trên nắp cao su.
Một lá thư than phiền của Emergency Medical Services Protection Association gởi cho HCCC hôm 10/09 vừa qua cho biết hiệp hội này có tin tức cho biết một số lượng lớn thuốc men có thể đã bị rút lén và chất thuốc nước “bị thay thế bằng một thứ chất lỏng khác”.
Lá thơ này ghi rõ những mối e ngại, bao gồm: “Sự nguy hiểm đối với quần chúng, vốn có thể đã, hoặc sẽ bị tiêm những lọ thuốc đã bị vấy bẩn qua sự đánh tráo; việc bệnh nhân không được thông báo khi họ có thể đã bị tiêm một chất có tiềm năng nguy hiểm; bệnh nhân có thể được tiêm thuốc giảm đau không hiệu quả”.
Một phát ngôn nhân của hiệp hội, ông Grant Jennison xác nhận rằng hiệp hội đã được “vô số” nhân viên cứu thương liên lạc về việc “đánh tráo thuốc men bởi một số nhân viên”.
Nhiều lời khai hữu thệ gởi đến chuyên viên điều tra của dịch vụ xe cứu thương cũng tố cáo rằng trong một trường hợp một nhân viên cứu thương thâm niên trộm loại thuốc dễ gây nghiện fetanyl từ hộp cứu thương của một người đồng sự trong lúc cả hai đến cứu cấp một trường hợp khẩn ở miền Tây Sydney trong tháng 1/09 mặc dù người này trước đó đã bị điều tra vì có nhiều lời cáo buộc rằng ông ta đã đánh trộm cùng loại thuốc ấy từ tủ khoá kín tại trạm cứu thương ở Riverstone trong năm 2008.
Người này bây giờ đã bị đình chỉ hoạt động sau nhiều lòi tô cáo rằng ông ta đã trộm nhiều lọ fentanyl từ trạm Blacktown.
Nhiều nhân viên cứu thương huện rất quan ngại rằng vài trăm lọ thuốc có thể đã bị vấy bẩn và đã được dùng để chích cho bệnh nhân trong 18 tháng qua.
Một phát ngôn nhân của Dịch Vụ Xe Cứu Thương NSW cho biết rằng không co bằng chứng xác minh những lời cáo buộc về trộm căp ở Riverstone và tại hiện trường của tai nạn nhưng ông đã từ chối không lên tiếng về lời cáo buộc liên quan đến Blacktown.
SINH NHẬT XONG TRỞ THÀNH KẺ SÁT NHÂN
SYDNEY: Một người thợ xây cất trẻ tuổi đi mừng sinh nhật 23 tuổi của y rồi sau đó, vì kỳ thị và say xỉn đã đánh một ông già tới chết. James Anthony Dean Willcocks, cư dân Illawong, tiểu bang New South Wales đã bị truy tố hôm Chúa Nhật 11/10 vừa qua với tội giết hại ông Magno Alvarado, 67 tuổi.
Cư dân đường Elouera ở Cronulla nói với cảnh sát rằng họ bị đánh thức vào khoảng 5g30 sáng Thứ Bảy bởi tiếng la chửi om sòm của một người đàn ông rằng “Cút xéo về Nhật đi”.
Theo cảnh sát trình với toà Parramatta thì người ta nghe giọng một người đàn ông khóc thét lên: “Cứu, cứu tôi”. Một nhân chứng cho biết ông ra ban-công của ông và trông thấy một người đàn ông “thẩy nạn nhân lên lề đường, kéo xốc ông ta lên, lắc thân thể ông ta thật mạnh rồi lại tống ông ta xuống đất”. Bị cáo sau đó đấm vào đầu và vào thân thể ông Alvarado khoảng chục lần.
Một nhân chứng khác cho cảnh sát biết ông thấy nạn nhân bị thẩy ra đường rồi gã Dean Willcocks “nhào lên người ông ta đấm túi bụi”.
Cáo trạng của cảnh sát ghi rằng “Hắn (Dean Willcocks) được nghe la lớn “đồ Nhật” và “Azza, Azza, Azza”. Một người khác miêu tả ông Alvarado bị vật ngã, bị “vác lên đập ngược xuống” (body slammed) và bị đấm nhiều lần.
Một nhân chứng khác cho biết ông ta la lớn lên, bảo Dean Willcocks phải ngưng tay lại và hỏi y đang làm gì. Y trả lời “Nó là thằng Nhật, và nó đáng lãnh đòn này”. Sự thực, ông Alvarado là người Phi Luật Tân.
Những người chung quanh, tuy sững sờ trước vụ tấn công dã man này, những vẫn ngăn cản không để Dean Willcocks rời khỏi hiện trường cho đến khi cảnh sát đến nơi. Ông Alvarado được đưa cấp tốc vào bệnh viện, nhưng qua đời khoảng 2g30 cùng ngày.
Cảnh sát ghi nhận rằng Dean-Willcocks say tuý luý lúc bị câu lưu, chân không mang giầy, chỉ mang một chiếc vớ.
Y khai với cảnh sát rằng y “không có tí ký ức gì” về vụ việc này cả và việc sau cùng mà y nhớ được là “khoảng sáng sớm” khi y còn ở quán nhậu Mercure Hotel ở Sydney. Y hoàn toàn không biết y đến Cronulla bằng cách nào.
TAFE SẼ KHÔNG NHẬN HỌC SINH DƯỚI 17 TUỔI HỌC THI SCHOOL CERTIFICATE
SYDNEY: Bắt đầu từ năm tới, học sinh lớp 10 ở NSW sẽ bị tước mất cơ hội thứ nhì trong việc hoàn tất chứng chỉ trung học đệ nhất cấp (School Certificate) qua hệ thống TAFE. Đây là một quyết định vốn sẽ làm cho nhiều ngàn học sinh muốn học hỏi, bị gạt ra lề.
Phe đối lập tiểu bang NSW và đảng Xanh cho biết quyết định này đã đóng sập cánh cửa vào mặt những học sinh có khó khăn vất vả trong khuôn viên nhà trường và thích hợp môi trường TAF hơn.
Kể từ năm tới, tất cả mọi học sinh sẽ bị buộc phải ngồi lại trường cho đến hết lớp 10, rồi sau đó thì các em phải tiếp tục việc học, đi huấn nghệ hoặc đi làm hơn 25 giờ mỗi tuần cho đến khi lên 17 tuổi.
Một lá thư của bà Marie Persson, phó tổng giám đốc của TAFE và Giáo Dục Cộng Đồng (TAFE and Community Educa- tion) gởi cho nhân viên của TAFE cho biết việc cung cấp giáo dục tương đương với lớp 10 cho học sinh dưới 17 tuổi qua TAFE “sẽ chỉ xảy ra trong một thiểu số rất nhỏ khi mà học sinh, phụ huynh hoặc người chăm sóc, hiệu trưởng và giám đốc của trường TAFE cùng đồng ý mà thôi”.
Bà Persson cũng ghi rõ trong lá thư ngày 21/9 rằng “Các học sinh muốn ghi danh tại TAFE để theo học khoá học tương đương lớp 10 sẽ phải chứng minh họ có khả năng và kỹ năng để học trong môi trường người lớn, khả năng theo học những môn học ngành nghề rõ rệt cùng với kỹ năng về ngôn ngữ, toán học và văn học để có thể thành công trong khoá học của họ”.
Tiến sĩ John Kaye, dân biểu đảng Xanh nói rằng thay vì “giăng bẫy giữ chân học sinh ở trường” chính phủ nên bảo đảm rằng TAFE có đủ tài nguyên để cung cấp sự chọn lựa tương đương với lớp 10. Ông cũng nói thêm rằng chính phủ cho phép hệ thống học đường NSW bị sử dụng như một công cụ nhằm dấu diếm con số thất nghiệp mà không hề quan tâm đến những thành quả học tập cũng như mức độ căng thẳng của giới giáo chức.
Phát ngôn nhân đối lập về giáo dục, ông Adrian Piccoli nói rằng chính phủ lẽ ra phải cung câp nhiều sự chọn lựa chứ không nên “đóng sập cửa” đối với thiếu niên dưới 17 tuổi. Ông nói: “Nếu những đứa trẻ này không được một sự chọn lựa khác thay vì trường học thì cuối cùng chúng sẽ lêu bêu ngoài đường. Chính phủ có thể tiết kiệm được 1 đồng, nhưng sẽ phải bị phí tổn mất 5 đồng vì những cơ quan khác, chẳng hạn như guồng máy công lý thiếu niên (juvenile justice), dịch vụ xã hội DOCS và cảnh sát sẽ tóm chúng”.
SANH ĐÔI SAU HAI LẦN SANH TƯ
BRISBANE: Một phụ nữ đã từng hai lần sanh 4 gần đây đã tạo tranh cãi qua việc vừa sanh đôi qua chương trình thụ thai nhân tạo IVF. Tài xế xe cứu thương Darren Chalk, cha của 11 đứa con dưới 7 tuổi cho biết hai đứa con út của ông hiện rất mạnh khoẻ.
Bà Dale Chalk, 31 tuổi, có được tổng cộng 12 đứa con chương trình thụ thai nhân tạo IVF với sự trợ giúp của tổ chức tư nhân Queensland Fertility Group, cuối tuần qua đã rời bệnh viện, trong lúc hai đứa bé sơ sinh, một trai, một gái, vẫn còn phải ở lại điều dưỡng tại nhà thương.
Ông Chalk nói: “Chúng tôi muốn có thêm nhiều con nữa, nhưng, về y khoa mà nói thì, thế là đủ rồi”. Ông cũng nói đùa thêm rằng: “Chúng tôi sẽ phải mua một chiếc xe buýt lớn hơn nữa”.
Tưởng cũng nên nhắc lại, vào năm 2005 thì gia đình ông bà Chalk đã tạo chấn động thế giới khi bà Chalk có mang với bốn thai nhi lần thứ nhì.
Hội Fertility Society of Australia đã nghiên cứu trường hợp này, vốn đã bị tổ chức IVF Directors Group chỉ trích như một hành động thiếu trách nhiệm về cả tài chánh lẫn y tế.
Khi được hỏi rằng có phải việc giúp cho một người đàn bà có thật nhiều con là một hành động tốt về y khoa hay không thì tổng thư ký liên bang của Hiệp Hội Bác sĩ Phụ Khoa (Royal Australian and New Zealand College of Obstetricians and Gynaecologists) ông Gino Pecoraro nói: “Đấy là một câu hỏi mà người ta thật ra phải hỏi xã hội hơn là một nhóm bác sĩ”.
Con gái lớn nhất của ông bà Chalk bây giờ được 6 tuổi. bốn đứa sanh tư đầu tiên chào đời vào tháng 8/2004. Bộ tứ quý thứ nhì ra đời năm sau, vào tháng 10/2005 nhưng một đứa bị chết. dest girl, Shelby, is now 6. The first set of quadruplets were in August, 2004.
Đứa con thứ 9 của gia đình được sanh ra trong năm 2007.
- Trần Hưng Việt-
Một ứng viên rất sáng giá, được xem như một lãnh tụ tương lai của đảng. Được một vị cựu lãnh tụ tăm tiếng, từng là Thủ Tướng, hỗ trợ. Được vị đương kim lãnh tụ của đảng cất nhắc, trọng dụng. Thế nhưng, trong một cuộc bầu cử ở chi bộ để được đảng tuyển chọn ra tranh trong kỳ bầu cử Quốc Hội Liên bang dự trù sẽ diễn ra trong năm tới, ứng cử viên này đã thất bại chua cay trước một nữ ứng viên địa phương!
Chuyện tưởng khó tin nhưng đã thật sự diễn ra trong chính trường nước Úc ở đơn vị McPherson (thuộc vùng Gold Coast) vào tối thứ Bảy vừa qua 3/10/2009.
PETER DUTTON, ÔNG LÀ AI?
Ứng cử viên sáng giá nói trên là ông Peter Dutton, hiện đang là dân biểu đơn vị Dickson của Hạ Viện Liên Bang Úc. Ông đã thắng được ghế này cho đảng Tự Do (Liberal) vào năm 2001 và chấm dứt sự nghiệp chính trị của bà Cheryl Kernot.
Người ta còn nhớ trước đó, bà Kernot đã từng là lãnh tụ của đảng Dân Chủ (Democrats) nhưng vì theo lời khuyến dụ của ông Gareth Evans, bà đã về đầu quân cho đảng Lao Động. Tuy nhiên, chẳng may bà đã thất cử ở Dickson vào năm 2001, và từ đó, cũng biến mất khỏi sân khấu chính trường nước Úc.
Trở lại chuyện của ông Peter Dutton, sau khi thắng thêm 2 kỳ bầu cử nữa, vào năm 2004 và năm 2007, và với tài năng cùng bản lãnh chính trị sắc bén, càng ngày, ông càng được cất nhắc vào những chức vụ quan trọng hơn. Hiện nay, ông Dutton đang là Tổng Trưởng Đối Lập về Y Tế. Thông thường, trong một nội các ở Úc, dù cầm quyền hay đối lập, lãnh tụ là nhân vật số 1, Tổng Trưởng Ngân khố là nhân vật số 2, và ngôi thứ ba là Tổng Trưởng Y Tế hay Giáo dục.
Cho nên, người ta không ngạc nhiên khi nghe đương kim lãnh tụ đối lập Malcolm Turnbull tuyên bố rằng "Peter Dutton là lãnh tụ chính trị của thế hệ tiếp nối" và ngay cả cựu Thủ Tướng John Howard cũng khẳng định "Phải giữ Peter Dutton ở lại Hạ Viện bằng mọi giá".
TẠI SAO PHẢI ĐỔI ĐƠN VỊ?
Tất cả chỉ vì trước mỗi kỳ bầu cử, dù là tiểu bang hay liên bang, Ủy Hội Bầu Cử liên hệ sẽ ấn định lại vị trí địa dư của các đơn vị, tạo ra bởi sự di chuyển dân số từ sau cuộc bầu cử trước đó.
Dickson nằm ở phía Bắc thành phố Brisbane là đơn vị mà ông Peter Dutton đang đại diện hiện nay với tỷ lệ đa số hơn 8%. Tuy nhiên, theo cuộc tái phân phối đơn vị mà Ủy Hội Bầu Cử Liên Bang vừa mới công bố thì đơn vị này được xem như sẽ nghiêng về đảng Lao Đông với tỷ lệ 1.3%. Điều này khiến cho ông Dutton, và cả đảng Tự Do, lo ngại là ông sẽ không giữ nổi ghế Dickson.
Vậy thì phải tìm một ghế khác an toàn hon cho ông. Có thể là một sự tình cờ, mà cũng có thể là do một sự thương lượng bên trong hậu trường, bà Dân biểu Margaret May tuyên bố sẽ về hưu vào cuối nhiệm kỳ này và sẽ không ra tái ứng cử ở đơn vị McPherson. Bà May đã giữ ghế McPherson từ năm 1998 và hiện nay có một đa số an toàn là 8.6%.
Thế là các cấp trung ương bèn quyết định "thả dù" ông Peter Dutton vào ghế McPherson. Tuy nhiên, mưu sự tại trung ương mà thành sự thì tại... chi bộ.
TẠI SAO PETER DUTTON LỌT SỔ?
Với tài năng được nhiều người công nhận, với sự hậu thuẫn công khai và rõ ràng của cả cựu Thủ Tướng John Howard và đương kim Lãnh tụ Malcolm Turnbull, cùng với lời giới thiệu nồng nhiệt của cựu Thủ Hiến Qld Bob Borbidge và Tổng Trưởng Đối lập Liên Bang Ian MacFarlane, người ta những tưởng buổi tuyển lựa ngày thứ Bảy 3/10/2009 chỉ để hợp thức hóa việc Peter Dutton là ứng cử viên ở McPherson.
Thế nhưng, kết quả đã làm nhiều quan sát viên sững sờ. Ở vòng đầu, ông Dutton đã thu được rất nhiều phiếu từ 145 đại biểu nhưng vẫn không hội đủ con số 50% cần thiết. Sang vòng nhì, nữ ứng viên bị loại Minna Knight đã kêu gọi ủng hộ viên của mình dồn phiếu cho bà Karen Andrews, đưa bà đến chiến thắng cuối cùng.
Người ta đưa ra nhiều lý do để viện dẫn cho sự thất bại của ông Peter Dutton.
Thứ nhứt là sự kết hợp của hai nữ ứng viên địa phương. Họ đã đồng lòng là ai thua vòng đầu cũng sẽ dồn phiếu cho người kia ở vòng hai.
Thứ hai là sự "phản tỉnh" của nhiều nhân vật chức sắc trong đảng. Báo chí tường thuật lại rằng sau khi các ứng viên trình bày lập trường ứng cử và trả lời các câu hỏi, bà cựu dân biểu tiểu bang Judy Gamin đã mạt sát ("boots and all" attack) ông Dutton. Và "phát súng ân huệ" (coup de grace) là từ bà đương kim dân biểu Liên bang vùng Gold Coast Jann Stuckey khi bà này chuyển sang ủng hộ bà Karen Andrews sau khi bà Minna Knight thua ở vòng đầu.
Nhưng có lẽ lý do chính yếu đã khiến ông Peter Dutton thua trận là vì ông thuộc đảng Tự Do (Liberal) mà đơn vị McPherson lại thuộc khu vực ảnh hưởng của đảng Quốc Gia (National).
Do đó, tuy bây giờ, riêng ở Queensland, hai đảng này đã sát nhập thành đảng Liberal National Party nhưng khuynh hướng kình chống nhau vẫn luôn luôn còn đó. Và khi Peter Dutton thuộc đảng Liberal được trung ương "thả dù" xuống McPherson, các đại biểu thuộc khuynh hường National đã nổi lên chống đối.
TƯƠNG LAI SẼ RA SAO?
Ngươi thắng, bà Karen Andrews, là một kỹ sư Cơ Khí, một chuyên viên về Liên Hệ Kỹ Nghệ (Industrial Relations) và đang giữ chức vụ Chủ tịch chi bộ McPherson trong vòng 14 tháng qua. Sau khi được tuyển chọn, bà đã khiêm tốn trả lời phóng viên rằng "Tôi không nghĩ đây là cuộc nổi loạn của đảng viên gốc rễ (grassroots members) chống lại sự can thiệp của Trung ương. Tôi cho rằng đây là một sự vận hành đứng đắn của thể chế dân chủ".
Còn đối với kẻ chiến bại Peter Dutton thì sao ? Có 4 giải pháp.
Thứ nhứt, trở về ứng cử ở đơn vị Dickson. Điều này khó lòng có thể xảy ra vì trước đây, ông ta đã nghĩ rằng sẽ không thắng cử nổi tại đây thì bây giờ, sau khi "đào ngũ" và thất bại ở một chiến trường "thân thiện" hơn, làm sao ông ta có thể quay trở về và bảo rằng "Tôi sẽ chiến thắng?"
Thứ hai, một đồng viện nào khác, thuộc một đơn vị an toàn khác, như Alex Somlyay (đơn vị Fairfax ở vùng Sunshine Coast) hay Peter Slipper (đơn vị Fisher, vùng Caloundra), sẽ rút lui để Peter Dutton lại được "thả dù" vào thay thế. Điều này cũng khó xảy ra vì hai ông này đã không cho thấy ý định là họ sẽ nhúc nhích.
Thứ ba, ông Peter Dutton sẽ tranh cử ở đơn vị Wright mới được thành lập. Tỷ lệ khá hơn ở Dickson nhưng vẫn khít khao, không có gì bảo đảm cho sự thắng cử.
Giải pháp cuối cùng là trung ương đảng LNP phủ quyết kết quả bầu cử ở McPherson hôm thứ Bảy rồi. Theo hiến chương thì họ có quyền làm như thế. Tuy nhiên, trên thực tế, chuyện này sẽ khó xảy ra vì như ông Chủ Tịch đảng bộ Queensland tuyên bố về chiến thắng của bà Karen Williams "Đây là kết quả mỹ mãn của một thể chế dân chủ". Vì thế, không ai nghĩ rằng trung ương đảng LNP dám đi ngược lại với trào lưu dân chủ đó.
TURNBULL KHẲNG ĐỊNH: PHẢI TÌM CHỖ AN TOÀN CHO PETER DUTTON
CANBERRA: Lãnh tụ đối lập liên bang Malcolm Turnbull, vốn đang gặp rắc rối với các dân biểu bạch đinh trong liên đảng về vụ mua bán trao đổi khí thải bây giờ lại phải một lần nữa mang quyền lãnh tụ của mình ra đánh cuộc để ép buộc đảng Tư Do Quốc Gia (LNP) ở Queensland phải tìm cho bằng được một đơn vị an toàn cho ông Peter Dutton- một người được xem là lãnh tụ tương lai của phe liên đảng- sau khi ông này thất bại ê chề khi tranh quyền ứng cử viên tại đơn vị Gold Coast vào cuối tuần qua.
Ông Dutton, đương kim phát ngôn nhân đối lập liên bang về y tế đã bị bà Kearen Andrew đánh bại sau khi ông bỏ đơn vị hiện nay là Dickson để tranh quyền ứng cử viên tại Gold Coast. Tưởng cũng nên nhắc lại, chiếu theo dự án của Ủy Ban Bầu Cử AEC (Australian Electoral Commission) để thay đổi ranh giới của các đơn vị bầu cử thì đơn vị Dickson đã trở nên một ghế được xem là sẽ có nhiều cơ hội trở thành ghế của Lao Động, với tỷ số khác biệt là 1,3%, và vì thế, ông Dutton đã từ chối, không ra tái tranh cử tại đơn vị này vì e ngại sẽ thất cử.
Mặc dù được sự đề cử và ngợi khen từ ông Turnbull, ông Joe Hockey (phát ngôn nhân kinh tế của liên đảng), cựu thủ tướng John Howard và lãnh tụ tại thượng viên của đảng Quốc Gia là ông Barnaby Joyce, ông Dutton vẫn không được những đảng viên tại địa phương tín nhiệm.
Bà Andrews, một kỹ sư cơ khí, hiện là chủ tịch chi bộ McPherson của đảng LNP là một người được đảng viên địa phương tín nhiệm và vì thế đã đắc thắng.
Sau khi ông Dutton bị thảm bại thì ông Turnbull cho biết ông “vô cùng buồn bực”. Ông Turnbull tuyên bố với đài ABC rằng ông Dutton “phải” ở lại Hạ Viện vì ông này là “một người xuất sắc” và là “một trong những lãnh tụ của đảng Tự Do”. Ông nhấn mạnh: “Nếu mất anh ta sẽ là một kết quả vô cùng tệ hại cho chúng tôi, và đảng bộ ở Queensland phải làm tất cả mọi chuyện mà họ có thể làm được để bảo đảm rằng anh Peter sẽ có thể ở lại Hạ Viện. Anh ta là một thành viên quan trọng của đội ngũ chúng tôi”.
Ông Turnbull cho biết hiện ông đang thảo luận rất gay gắt với đảng bộ Queensland. Nếu ông không thể đạt được chuyện ông mong muốn thì uy tín và quyền lực của ông, vốn dĩ đã bị suy yếu, sẽ nhận phải một cú đập thật nặng nề nữa. Hiện giờ những sự chọn lựa liên quan đến ông Dutton bao gồm việc lật ngược, xếp xó kết quả ở McPherson, đưa ông Dutton vào đơn vị mới ở miền quê là Wright hoặc thuyết phục một trong số những dân biểu đã tại vị quá lâu như các ông Alex Somlyay hoặc Peter Slipper từ nhiệm.
Một số đảng viên Tự Do cho rằng ông Dutton bị một số người thuộc đảng Quốc Gia ngăn cản, phá hoại nhưng đảng này đã phủ nhận chuyện đó.
Cũng cùng lúc ấy thì ông Bruce Baird, cựu dân biểu liên bang của đảng Tự Do, vốn đã về hưu từ năm 2007 tuyên bố với đài số 10 rằng ông nghĩ những người như ông Philip Ruddock và bà Bronwyn Bishop cùng ông Wilson Tuckey nên bước sang một bên để mở đường cho những người trẻ tuổi hơn bước vào quốc hội. (xem thêm bài trang 32)
ÚC SẼ NHẬP CẢNG CHUNG CƯ TIỀN CHẾ CỦA TRUNG HOA
MELBOURNE: Từ trước đến nay ai cũng biết mì ăn liền của Trung Hoa, thế nhưng những người mua chung cư tại một tòa cao ốc ở khu ngoại ô phía Bắc Melbourne trong tương lai có thể sẽ là những người đầu tiên mua chung cư ráp liền của Trung Hoa.
Nhà phát triển địa ốc ở Melbourne, ông Jack Haber, đang chuẩn bị chở gần 100 căn chung cư đã ráp sẵn- đầy đủ với bếp núc, tủ âm, thảm lót và lớp sơn mới- từ một xưởng chế tạo ở Trung Hoa về Melbourne để chồng chất lên nhau tại một dự án tiên phong ở Northcote.
Phương pháp xây ráp cao ốc được gọi là “modular construction”- từng căn chúng cư được xây dựng, lắp ráp trước (tiền chế) từ một cơ xưởng- đã từng được áp dụng rộng rãi ở Anh Quốc trong việc xây dựng những khách sạn bình dân, chung cư cho sinh viên đại học, nhà cửa tiền chế và những cái chòi có thể di chuyển được để làm văn phòng tạm thời tại các công trình xây cất.
Tuy nhiên, ở Úc chưa bao giờ có những cao ốc tiền chế như thế và hiện đang có cuộc chạy đua để xây tòa cao ốc tiền chế đầu tiên vì các nhà phát triển địa ốc đang muốn nhào vào ăn có với quỹ xây nhà cho người lợi tức thấp (housing affordability fund) của chính phủ liên bang.
Theo một bài báo trên nhật báo The Age ngày 06/10/09 vừa qua thì ít nhất 8 dự án như thế đang ở trong thời kỳ soạn thảo kế hoạch tại Melbourne. Trong một vài công trình thì những căn chung cư tiền chế sẽ được làm ở Úc, những công trình khác thì mướn hãng xưởng ngoại quốc lắp ráp các căn chung cư. Một số công trình có sự hợp tác của VicUrban, công ty phát triển địa ốc của chính phủ Victoria.
Người ta ước lượng rằng những công trình như thế sẽ nhanh hơn những công trình xây cất bình thường 40% và rẻ bằng nửa, tùy thuộc vào việc các căn chung cư được lắp ráp ở ngoại quốc hay ở Úc.
Một công ty địa phương đang chuẩn bị chế tạo chung cư tiền chế cho cao ốc là công ty Modscape ở miền Tây Melbourne.
Ông Jan Gyrn, đồng chủ nhân của công ty, cho biết công ty đã chế tạo nhà tiền chế cho những toa buyn-đinh thấp tại cơ xưởng của họ ở Brooklyn tử lâu rồi. Tháng rồi, mopdscape đã ráp một căn penthouse tiền chế- với đầy đủ bàn ghế, tủ giường- lên nóc của một tòa văn phòng 6 tầng trên đường Wellington Street ở khu East Melbourne. Ông nói: “Sang năm, tôi nghĩ chúng ta sẽ thấy hàng loạt các cao ốc tiền chế mọc lên và khó đoán ai sẽ hoàn tất trước”.
Được biết hiện nay đã có 33 đơn xin gia nhập Housing Affordability Fund đã được thẩm định và đang chờ đợi thương lượng tài trợ với chính phủ. Người ta tin rằng những dự án này sẽ phải hoàn tất trong năm 2010. Ông Gyrn nói: “Ráp phòng tiền chế là một trong những phương cách duy nhất mà các công trình đó có thể hoàn tất trong thời gian hạn định”.
Tuy nhiên, ông nghi ngờ rằng quần chúng sẽ không yểm trợ việc cấp tài trợ để nhập cảng những căn chúng cư tiền chế làm tại Trung Hoa. Ông nói: “Tôi có vấn đề với việc mang tất cả sức lao động và những bộ phận lắp ráp sang ngoại quốc. Và tôi cũng sẽ đặt câu hỏi về chất lượng cùng sự vững chãi của sản phẩm bởi vì tôi tin rằng một kiện hàng từ Trung Hoa phải là một sản phẩm tệ lậu hơn sản phẩm làm tại Úc”.
Tuy nhiên, ông Haber cho biết dự án xây dựng tòa nhà 5 tầng tại Merri Creek của ông sẽ không khác gì những tòa nhà bình thường khác khi nhìn từ bên ngoài cả. Ông nói: “Chúng sẽ là những cái hộp sắt được hàn kỹ lưỡng và khi được chồng lên nhau thì chúng sẽ trở thành một tòa cao nhà với khung sắt. Công việc chính tại công trường sẽ là nâng những cái hộp này lên và ráp nó vào đúng vị trí rồi hoàn tất chung quanh chúng”.
Ông cho biết công trình sẽ tuân thủ đúng theo quy định và tiêu chuẩn của Úc. Ông nói: “Công trường xây cất là một nơi vốn rất khó kiểm soát. Còn ở một công xưởng thì rất dễ kiểm soát những tay thợ nghề ra vào để hoàn tất những công việc khác nhau. Mình sẽ giảm bớt được nhiều sự phí phạm”.
Công trình xây cất này đang chờ đợi giấy phép của HĐTP Darebin vì đã bị hơn 90 đơn phản đối từ cư dân quanh vùng.
Ông Haber cho biết ông chưa quyết định sẽ dùng những căn chúng cư được tiền chế ở Úc hoặc ở Trung Hoa.
FAIRFIELD: THỦ PHỦ CỦA CÁC VỤ NỔ SÚNG
SYDNEY: Theo nhật báo Daily Telegraph hôm thứ Hai 5/10 vừa qua thì những vụ bạo động dính líu đến súng đạn tại Sydney đã vượt quá tầm kiểm soát, mỗi tuần có 3 vụ nổ súng.
Nếu tính theo từng khu vực địa phương thì Fairfield là thủ phủ của những vụ nổ sung, với 34 vụ việc trong vòng hai năm qua, tính đến tháng 06/09.
Các con số thống kê từ Văn Phòng Thống Kê và Nghiên Cứu Tội Ác (Bureau of Crime Statistics & Research- BCSR) cho thấy trong khoảng thời gian từ tháng 7/08 đến cuối tháng 6/09 có 157 vụ chạy ngang bắn xả vào nhà và nổ súng bất hợp pháp, vượt cao hơn tổng số 129 của 12 tháng trước đó.
Ngoài Fairfield, cảnh sát đã phải điều tra 29 vụ nổ sung thuộc phạm vi HĐTP Blacktown, 25 vụ ở Bankstown, 24 vụ ở Auburn và 20 vụ ở Liverpool. Ngay tại trung tâm thành phố Sydney có 11 vụ nổ súng.
Phát ngôn nhân đối lập tiểu bang về cảnh sát, ông Mike Gallacher cho rằng súng cầm tay lan tràn đầy dẫy NSW. Theo ông thì những khẩu súng này được nhập cảng lậu vào Úc rồi sau đó trao đổi, mua bán trên thị trường chơ đen, trên đường phố Sydney. Ông nói: “Bọn tội phạm hiện đã có trong tay các vũ khí được nhập cảng lậu”.
Chỉ trong vòng một tháng qua đã có một con số đáng kinh sợ về những khẩu súng bị cảnh sát tịch thu, kể cả một khẩu .357Magnum và một khẩu sung trường .22 đã được cưa nòng và gắn ống hãm thanh.
Chỉ trong một vụ bố ráp hôm 9/9 vừa qua, cảnh sát đã tịch thu được 5 khẩu súng biệt kích Colt M16, 3 khẩu sung biệt kích Colt AR15, 3 khẩu súng trường 9mm, một khẩu súng được liệt kê là “tactical assault rifle” và 7 khẩu sung ngắn cầm tay 9mm ở Roseberry.
Theo giám đốc BCSR, ông Don Weatherburn thì sự tăng vọt của những vụ nổ súng này là hậu quả của những vụ chạy ngang nhà nổ súng xối xả (drive-by shooting) giữa các băng đảng du đãng xe gắn máy khoảng cuối năm ngoái. Ông cũng nói thêm là con số những vụ nổ súng đã đằm lại.
Bảng xếp hạng các hội đồng thành phố có nổ súng nhiều nhất từ tháng 7/07 đến tháng 6/09 cho thấy Fairfield đứng đầu với 34 vụ, kế đến là Blacktown 29, Bankstown 25, Auburn 24, Liverpool 20, Holroyd 17, Penrith 17, Rockdale 16, Parramatta 15, Sydney 10, Marrickville 9, Canterbury 8, Campbelltown 8.
CÔNG LÝ THIẾU NIÊN BỊ KHỦNG HOẢNG
PERTH: Theo chánh án Denis Reynolds, quan tòa chủ tọa Tòa Án Thiếu Nhi Tây Úc thì hệ thống công lý thiếu niên ở Tây Úc đang gặp cơn khủng hoảng trầm trọng và khẩn cấp cần thêm tài nguyên để có thể giảm thiểu số thiếu niên bị giam cầm. Ông cho biết nếu tiếp tục như hiện nay và không có thêm những chương trình phòng ngừa và chuyển hướng (prevention and diversion programs) thì mức độ phạm tội của thiếu niên sẽ gia tăng nhanh chóng.
Ông nhấn mạnh: “Thẳng thắn mà nói thì tôi tin rằng chúng ta hiện đang ở trong tình trạng khủng hoảng. Chúng ta không thể nào tiếp tục theo hướng chúng ta đang tiến triển mà không có thêm những sự hậu thuẫn cần thiết”.
Theo những con số thống kê từ Viện Tội Phạm Học Úc Đại Lợi (Australian Institute of Criminology- AIC) đã từng được phổ biến trên nhật báo The Australian hôm 26/9 thì con số tội phạm vị thành niên bị giam cầm ở Tây Úc hàng ngày đã tăng vọt từ 118 trong năm 2004 lên 139 trong năm 2007.
Chánh án Reynolds cho biết hiện đang có nhu cầu cấp bách, đến khóc được, (crying need) để có được những căn nhà an toàn với mục đích ngăn ngừa trẻ em có nguy cơ sa ngã không để chúng phạm tội rồi bị giam giữ. Ông cho biết điều này có nghĩa là một số trẻ em bị bạo hành, đánh đập trong gia đình, hoặc gia đình bất lực (dysfunction)- cho dù là thổ dân hay không phải thổ dân- sẽ được mang ra khỏi gia đình của chúng. Ông nói: “Tòa án phải đối diện với những đứa trẻ đã bị thiệt hại, chúng tôi chỉ nhận được những chiếc xe lửa đã lật đổ vì trật đường rầy. Tất cả mọi chuyện đã ngã ngũ xong hết rồi khi chúng tôi nhận được chúng và chuyện cần phải xảy ra là một sự chú tâm hơn vào việc ngăn ngửa và chuyển hướng để ngăn ngừa những hành vi phạm pháp”.
Ông cho biết thêm rằng hiện cũng đang có nhu cầu cấp bách để có thêm những ngôi nhà hầu tra (bail hostel) để các em không hội đủ điều kiện tại ngoại hầu tra có thể được ở đấy, thay vì bị đưa vào nhà giam chờ đợi xét xử. Hiện nay thì có khoảng 55% tù nhân thiếu nhi bị giam giữ trong lúc chờ đợi ngày xét xử (on remand). Ông nói: “Đấy là một con số thống kê thật tàn tệ, nhưng nó không phải là bằng chứng của việc tòa án gởi những đứa trẻ không đáng bị giam cầm vào nhà tạm giam mà nó phản ảnh sự thiếu hụt một chương trình ngăn ngừa và chuyển hướng”
Trong ngân sách mới đây nhất, chính phủ Barnett đã dành $655 triệu Úc Kim trong bốn năm tới để thiết lập thêm 1600 giường tù cho người lớn trên toàn Tây Úc. Chánh án Judge Reynolds cho biết nếu một số tiền tương đương được dồn vào chương trình ngăn ngừa và chuyển hướng thì rất là lý thú! Câu hỏi mà người ta phải nêu lên là, về lâu về dài phương pháp nào sẽ mang nhiều lợi ích đến cho xã hội.
PHỤ HUYNH XÀI THẺ TÍN DỤNG ĐẶT ĐỒ ĂN CHO CON TẠI TRƯỜNG
SYDNEY: Phụ huynh hiện đang dùng thẻ tín dụng qua mạng internet để đặt đồ ăn trưa cho con em để chúng không cần phải mang tiền đền trường mỗi ngày nữa.
Thời đại mà trẻ con phải đưa bao giấy nâu chứa bạc cắc cho căng-tin của trường mỗi sáng- hoặc bị bạn bè bắt nạt, trấn lột tiền ăn trưa- sắp sửa cáo chung bởi vì nhiều ngàn gia đình bắt đầu mở tài khoản trên mạng internet để đặt đồ ăn trưa cho con em.
Hệ thống này được xem như một tiến triển tốt đẹp cho cả phụ huynh lẫn học sinh bởi vì nó giảm thiểu nguy cơ các em bị trấn lột, hoặc lén mua đồ ăn không dinh dưỡng thay vì đồ ăn của nhà trường.
Trên toàn tiểu bang NSW hiện nay đang có cuộc thử nghiệm cho nhiều hệ thống đặt đồ ăn qua mạng khác nhau, ở cả trường tư lẫn trường công. Một vài hệ thống này bao gồm việc học sinh dùng thẻ kéo đặc biệt để mua đồ ăn. Ông Harry Inns, phụ huynh của 3 cậu con trai ở trường tiểu học Holy Cross tại Glenwood thuộc miền Tây Sydney cho biết chương trình đặt đồ ăn qua mạng Munch Monitor hoạt động tương tự như hệ thống trả lệ phí sử dụng xa lộ (toll). Ông nói: “Đây là một bước tiến nữa về một xã hội không cần tiền mặt. Chuyện không cần phải bỏ đúng số tiền mỗi ngày vào bao giấy quả thật rất hữu ích và tiện lợi. Chúng tôi chỉ cần mở máy điện toán mỗi buổi sáng và đăng nhập vào trang Munch Monitor có ghi sẵn tên của từng đứa con tôi, rồi sau đó tôi lựa món ăn mà chúng muốn ngày hôm đó. Hệ thống tiền trước (prepaid) cũng nhắc nhở mình mỗi khi mình cần phải bơm thêm tiền vào tài khoản. Ngay cả những món đặc biệt mỗi ngày trong thực đơn cũng được ghi trên trang nữa. Chúng tôi chua bao giờ phải than phiền về hệ thống này một lần nào cả và lũ trẻ cũng chưa bao giờ đặt mua mà không nhận được đồ cả”.
Một người cha khác cũng ngợi khen hệ thống mới này và cho biết hệ thống này “dễ hơn chuyện chạy ttở mở để tìm bạc cắc và bao giấy mỗi buổi sáng. Và bọn trẻ cũng thích được giúp tôi đặt đồ ăn qua mạng internet nữa”.
Một hệ thống khác có tên là FlexiSchools, cũng sử dụng tài khoản trên mạng. Phụ huynh mở tài khoản cho mỗi đứa con, chuyển tiền vào tài khoản bằng thẻ tín dụng hoặc Bpay. Họ có thể đưa ra những yêu cầu nhất định, kể cả số tiền giới hạn mỗi lần mua cũng như những dị ứng của con cái mình. Thực đơn được giám đốc căng-tin cập nhật qua mạng rồi sau đó gởi xuống nhà bếp.
PHÁ VỠ SÒNG BẠC LẬU
SYDNEY: Theo tuần báo The Sunday Herald hôm Chúa Nhật vừa qua thì thanh tra thuộc Văn Phòng Thanh Tra Bia Rượu, Bài Bạc và Cá Ngựa NSW (Office of Liquor, Gaming and Racing) đã bố ráp một quán cà phê ở Haberfield, một khu vực nội thành miền Tây Sydney, vào ngay giờ cao điểm buổi sáng và khám phá được chín máy đánh bạc lậu, kể cả 5 máy kéo (poker machine).
Người dân địa phương Haberfield thường xuyên ngồi nhâm nhi cà phê, ngắm người qua lại trên đường phố ở phần trước của cửa tiệm mà không hề biết đến căn phòng bí mật ở phía sau vốn đã được bày biện, xếp đặt chẳng khác một câu lạc bộ hợp pháp.
Bộ trưởng Bài Bạc Kevin Greene (hình phải), cho biết những cái máy bị tịch thu trong cuộc bố ráp tháng rồi sẽ bị hủy diệt.
Ông cũng lên tiếng cảnh cáo người dân đừng nghĩ đến chuyện kiếm tiền dễ dàng tại những sòng bạc lậu như thế này. Ông nói: “Luật pháp tiểu bang NSW kiểm soát thật chặt chẽ con số máy cờ bạc, sự sử dụng cùng những biện pháp an ninh khi bài bạc để người chơi kéo máy có thể biết rằng họ có cơ hội thắng đồng đều như tất cả mọi người khác. Thí dụ điển hình là tất cả những cái máy hợp pháp ở NSW đểu được nối vào một hệ thống kiểm soát trung ương để bảo đảm rằng chúng nó hoạt động đúng đắn. Ngay cả việc gác sang một bên sự phạm pháp của những sòng bài lậu, những cái máy trong các sòng bạc ấy không có được sự bảo vệ nói trên và vì thế, những người bài bạc lậu với những cái máy này chẳng những có nguy cơ mất hết tiền mà thậm chí còn bị nguy hiểm cho tính mạng của họ nữa”.
Ông Green cho biết những cái máy này bị một thanh tra thực phẩm của HĐTP tinh mắt nhìn thấy và sau đó báo cáo với Văn Phòng Thanh Tra Bia Rượu, Bài Bạc và Cá Ngựa. Ông nói: “Căn phòng có gắn máy lạnh được trang trí bày biện như một phòng kéo máy, với những cái máy được đặt để thành một hàng dài, trước mỗi máy có một cái ghế đẩu cao, và trên tường bày biện những kỷ vật thể thao”.
Ông Greene nhắc lại rằng bất kỳ một ai sở hữu hoặc điều hành, hay mua bán máy cờ bạc phải có giấy phép của chính phủ. Ông nói: “Tuy có ít sự tường trình về những cái máy đánh bạc lậu, nhưng hành vi bài bạc lậu này sẽ không được dung tha. Chính phủ cũng có luật pháp nghiêm nhặt về việc cờ bạc một cách có trách nhiệm để giảm thiều cái hại liên quan đến việc nghiện bài bạc” .
Nhà chức trách vẫn tiếp tục cuộc điều tra về sòng bạc đằng sau tiệm cà phê này.
TAY NGHỀ HIẾM CÓ NHƯNG VẪN KHÔNG ĐƯỢC CHIẾU KHÁN
SYDNEY: Một chuyên gia nuôi ong đã từng tạo ra được một thị trường hết sức thành công về những sản phẩm đặc biệt lấy từ ong nuôi bằng cây khuynh diệp Úc (Australian eucalypts) có thể sẽ phải rời nước Úc vì việc làm của ông không được xem là có tầm vóc quốc tế.
Ông Jing Bang (Jim) Zou (hình phải) và vợ là bà Litang Fan, là người tiên phong trong việc sản xuất “propolis”- một loại nhựa do ong tạo thành được xem là một chất trụ sinh (antibiotic) thiên nhiên có khả năng tăng cường cho hệ thống kháng nhiễm. Chất keo này được dùng trong mỹ phẩm, trong kem và trong các loại thuốc thoa.
Ông Zou và vợ sinh sống và làm việc tại trang trại nuôi ong của ông ở Young, một tỉnh lỵ miền Tây Nam NSW. Họ cũng có một tiệm bán lẻ ở đường Liverpool, thuộc khu nội thành Ashfield.
Thế nhưng, Ủy Ban Tái Thẩm Di Trú (Migration Review Tribunal- MRT) của chính phủ liên bang đã từ chối không cấp cho ông Zou chiếu khán Tài Năng Xuất Chúng (distinguished talent visa) như một nhà nuôi ong đặc biệt. Nếu được chiếu khán này thì ông sẽ được thường trú tại Úc. Chiếu khán tạm thời 457 theo diện công nhân có tay nghề của ông đã mãn hạn rồi.
Ủy Ban MRT từ chối không cấp chiếu khán đặc biệt này vì, theo họ, ông Zou đã không chứng minh được rằng ông có “một hồ sơ được quốc tế công nhận về sự thành đạt ngoại hạng xuất sắc trong một ngành nghề”.
Ủy ban cũng cho biết ông đã không khiến cho họ thỏa mãn rằng ông sẽ là một tài nguyên tốt của xã hội, của đất nước Úc.
Tuy nhiên, một phát ngôn nhân của bộ Di Trú cho biết trong một số trường hợp thì có đủ điều kiện cho tổng trưởng Di Trú Chris Evans can thiệp. Và trường hợp của ông Zou đã được thẩm định là một trong những trường hợp ấy. Phát ngôn nhân này cho biết bộ hiện đang soạn thảo một lá đơn để đệ trình lên ông Evans.
Sản phẩm của ông Zou cũng được bán ở Trung Hoa và số hàng xuất cảng trị giá khoảng $250,000 Úc Kim mổi năm.
Ông Zou đã thiết lập trang trại của ông ở Young cách nay 7 năm, và khi chiếu khán tay nghề 457 của ông hết hạn thì ông được cố vấn là nên xin chiếu khán Tài năng xuất chúng, dựa trên kiến thức của ông trong vei65c thu hoạch chất propolis từ các con ong và biến chất này thành một thứ thực phẩm tốt.
Tổng giám đốc hội Đồng Kỹ Nghệ Mật Ong (Australian Honey Bee Industry Council), ông Stephen Ware cho biết ông Zou “đã nghiên cứu và sản xuất nhiều sản phẩm chất lượng mà trước đó kỹ nghệ nuôi ông ở Úc đã không biết đến”.
BÓC LỘT CÔNG NHÂN: THUÊ $18 ĐỂ MAY MỘT CHIẾC ÁO GIÁ $240
BRISBANE: Một nhà vẽ kiểu nổi tiếng ở Brisbane đã lên tiếng bào chữa cho cách làm việc của mình sau khi bị tố cáo đã lợi dụng, bóc lột nhân công để may một số mặt hàng thịnh hành của bà.
Bà Deanne Mayocchi cho rằng mức lương bà trả cho nhân công rất là công bằng và đồng thời giúp cho bà có thể tiếp tục sản xuất quần áo của bà ở Úc.
Tổng thư ký chi nhánh Queensland của công đoàn Tơ Sợi, Quần Áo Giầy Dép (Textiles, Clothing and Footwear Union) cho biết những người may tại nhà (outworker) chỉ được trả công có $18 đồng một cái cho những mặt hàng thuộc hiệu Maiocchi Hearts Desire.
Tuy nhiên, bà Mayocchi cho biết mỗi cái áo chỉ cần có 48 phút là có thể hoàn tất được, và như thế có nghĩa là người làm việc tại gia sẽ được trả hơn $20/giờ, cao hơn mức lương giờ quy định vốn chỉ nằm trong khoảng $14,75 đến $17,87 mà thôi.
Theo tuần báo The Sunday Mail thì họ xem một công nhân của bà Mayocchi tên Manda Wong hoàn thành cái áo, từ đầu cho đến đuôi, trong vòng 28 phút mà thôi.
Những cái áo hiệu The Hearts Desire được rao bán trên mạng internet với giá hơn $240 một cái, nhưng bà Mayocchi cho biết thương nghiệp của bà chỉ kiếm được một số tiền lời thật ít và việc giữ chi phí ở mức tối thiểu là phương pháp duy nhất mà hiệu quần áo của bà vẫn có thể được sản xuất ở Úc. Bà nói: “Giá bán sỉ của cái áo này chỉ là $110 mà thôi. Điều này có nghĩa là muốn có lời thì tôi phải giữ giá thành của cái áo xuống còn $55. Các cửa hiệu sau đó tăng giá lên 100% để có lời, và đấy là chuyện thông thường, cơ bản”
Bà Mayocchi cũng cho biết cách vẽ kiểu đơn giản của cái áo cũng là một lý do khiến cho cái áo có thể được hoàn tất trong 48 phút. Bà nói: “Phải biết rằng đây là một kiểu rất đơn giản và khi mà người ta làm 200 hoặc 300 cái cùng một kiểu thì nó rất là nhanh khi so sánh với việc chỉ may một cái áo mà thôi. Chúng tôi tính phí tổn là $22/giờ để may và trả người may tại gia $18, và như thế là cao hơn sự tính toán phí tổn của chúng tôi bởi vì chúng tôi luôn luôn muốn có tí du di trong chi phí dành cho người may tại gia.
Bà Mayocchi cũng cho biết thêm là 80% mặt hàng của bà được sản xuất ngay tại xưởng của mà tại Fortitude Valley. Bà nói: “Chúng tôi là một thương nghiệp gia đình nhỏ. Chúng tôi quả thật rất bất bình khi người ta cho rằng chúng tôi điều hành thương nghiệp của mình một cách thiếu đạo đức trong khi chúng tôi cố hết sức để có thể điều hành một thương nghiệp đạo đức (ethical business) và cố vật lộn để giữ công ăn việc làm ở Úc. Chúng tôi đối xử rất công bằng với nhân viên của chúng tôi cũng như với những người may tại gia và trả công cho họ rất công bằng”.
Tuy nhiên, ông Morel cho biết rằng tiền công giờ ấy quá thấp và ông kêu gọi chính phủ tiểu bang Queensalnd phải xiết chặt luật lệ hầu ngăn chận việc công nhân bị lợi dụng, bị bóc lột. Ông nói: “Tôi bước vào ngày hôm ấy và thấy những cái áo xinh đẹp ấy được treo thành hàng. Đấy là những cái áo Maiocchi và tôi hỏi người nhân công xem anh ta được trả công bao nhiêu một cái và anh ta nói là $18”.
Ông Morel cũng nói thêm rằng một số nhà vẽ kiểu thời trang thường tìm nơi nào bỏ giá thấp nhất để giao hàng. Ông nói: “Họ gọi 3, 4, 5 hoặc 6 hãng may cùng đến một lúc, rồi họ dùng người này để chèn giá người kia rồi cuối cùng thì nhận cái giá rẻ nhất. Trong suốt 15 năm qua tôi đã liên tục chống lại chuyện này. Chúng tôi cần sự giúp đỡ của chính phủ QLD. Bộ quy luật cưỡng bách (mandatory code) đã được soạn thảo sẵn sàng để được áp dụng từ một năm qua, thế nhưng, cho đến giờ vẫn chưa nhúc nhích gì cả. Đạo luật này cho phép chúng tôi vào nhà của những người may tại gia để bảo vệ họ”.
ĐẠI BỊP ĐỘI LỐT TIẾN SĨ TÂM LÝ
SYDNEY: Cảnh sát cho biết một gã đại bịp đội lốt tâm lý gia đã có thể lường gạt giới thẩm quyền trong bộ Y Tế NSW bằng một mảnh bằng tiến sĩ mua qua mạng internet.
Dùng tên giả là Dr David Kaye, gã đàn ông 45 tuổi tên Ali Davut Sarikaya, đã được cho phép điều trị cho cảnh sát và công chức với sự đồng ý của chính phủ tiểu bang.
Gã Sarikaya bị cảnh sát ở Harbourside tóm bắt tại phi trường Sydney khi y cố lên chuyến bay đi Tân Tây Lan. Y đã bị đưa ra tòa sơ thẩm với nhiều tội danh lường gạt và đã được cho tại ngoại hầu tra.
Cảnh sát cáo giác rằng vị “bác sĩ” gốc Thổ Nhĩ Kỳ này tự xưng là một nhà tâm lý học đã từng được huấn luyện mặc dù y không hề có một bằng cấp nào cả ngoại trừ bằng cử nhân văn khoa.
Bệnh nhân của y bao gồm nhiều cảnh sát viên, nhân viên gác ngục và nhiều nhân vật cao cấp trong ngành luật. Những người này được cơ quan WorkCover NSW giới thiệu đến “phòng mạch” của y ở giữa thành phố Sydney.
Bản cáo trạng (statement of facts) trình lên tòa có nêu rõ rằng Sarikaya đã “lường gạt” một số lớn các bộ và cơ quan chính phủ kể từ khi y dọn đến Sydney năm 1997.
Tòa cũng được cho biết rằng Sarikaya đã từng bị kết tội lường gạt (fraud offences) thuộc loại “giả mạo căn cước” ở Victoria năm 1994.
Từ đó cho đến nay thì y đã xây dựng nên một căn cước giả tạo là bác sĩ David Kaye và điều hành nhiều dưỡng đường trị chấn động tâm thần (trauma clinics).
Cảnh sát cho biết y dùng căn cước giả này để né tránh việc bị truy xét về hồ sơ phạm tội của y từ Victoria.
Tòa cũng được nghe rằng Sarikaya đã được nhận làm thành viên của nhiều tổ chức uy tín, kể cả Hiệp Hội Trạng Sư NSW (NSW Bar Association) bằng cách tự xưng mình là bác sĩ với mảnh bằng PhD dỏm. Bản cáo trạng ghi rõ: “Cuộc điều tra cho thấy mảnh bằng tiến sĩ (PhD) này được mua qua mạng internet từ một tổ chức ở Minnesota, Hoa Kỳ, với giá là $249.95, và nó không phải là một hồ sơ chính thức cho phép người ta xử dụng danh vị bác sĩ, hay tiến sĩ”.
Cảnh sát cũng cho biết Sarikaya cũng lấy nhiều thẻ căn cước khác, kể cả một thẻ thành viên của Australian Health Professionals Association (AHPA- Hiệp Hội Chuyên Gia Y Tế), với tên bác sĩ David Kaye để củng cố thêm chân tướng giả này của y.
Sự lường gạt này tinh vi đến độ y được cho phép hành nghề tâm lý gia (psychologist) trong chương trình Người Viếng Thăm Chính Thức (Official Visitors Program) của bộ Y Tế.
Trong năm 2006 y được bộ trưởng y tế NSW lúc bấy giờ là ông John Hartzitegos (đương kim bộ trưởng tư pháp NSW) bổ nhiệm vào chương trình này trong thời gian là 3 năm.